Sự việc phát triển đối với Vương Lục Thuận thật sự giống như lật thuyền trong mương, giống như từ trên lầu cao vạn trượng rơi xuống đất, thấy thế nào cũng giống như thất bại. Trong lòng hắn chợt bùng lên cảm giác đau đớn, hắn không cam lòng, thật sự không cam lòng.
Nhưng Vương Lục Thuận không cam lòng thì có thể như thế nào? Cũng không thể tìm Vương Tử Quân để lý luận được, trước mắt điều hắn có thể làm chỉ có thể là đến tìm chủ tịch Triệu để kể khổ.
Vương Lục Thuận cố gắng đứng thẳng lưng, làm cho mình có vẻ cao lớn và uy thế hơn một chút. Hắn khẽ gõ cửa phòng làm việc của chủ tịch Triệu, hắn phát hiện vẻ mặt của chủ tịch Triệu cũng không dễ nhìn. Hắn thầm nghĩ, lần này thật sự là như vậy rồi, thế là trong lòng uất ức gọi một tiếng:
- Chủ tịch Triệu.
- À, đến rồi sao? Ngồi đi.
Triệu Liên Sinh khẽ nhìn thoáng qua Vương Lục Thuận, sau đó thản nhiên nói, tất nhiên hắn biết rõ đối phương đến đây vì mục đích gì.
-CủịóVơửQâvậóảờq?ìắảaớvíaúaõắớvíaaBạaọạFULL
Vương Lục Thuận cũng không làm ra vẻ, hắn vừa nói ra khỏi miệng đã chĩa vào người Vương Tử Quân.
Vẻ mặt Triệu Liên Sinh vẫn bình thường, giống như căn bản không nghe thấy những lời của Vương Lục Thuận. Khi Vương Lục Thuận chuẩn bị mở miệng thì hắn đã phất tay nói:
- Chuyện này đã được đảng ủy xã quyết định, nhưng anh phải biết rằng trên đảng ủy xã còn có huyện ủy, mà bất kỳ vị lãnh đạo huyện ủy nào cũng có thể truy cứu quyết định của đảng ủy xã.
Một âm thanh nhàn nhạt mang theo đầy đủ tự tin, Vương Lục Thuận vừa nghe thấy chủ tịch Triệu nói như vậy thì dừng lời, trong lòng thầm trong sáng. Hắn biết rõ chủ tịch Triệu nói đến huyện ủy là thứ gì, rõ ràng hơn là lời nói uốn nắn của chủ tịch Triệu rốt cuộc có ý nghĩa thế nào.
Vương Lục Thuận có chút vui vẻ, hắn thầm nghĩ, mình xem ra cũng không hiểu chủ tịch Triệu rồi, xem ra chủ tịch Triệu đang vận dụng những quan hệ sau lưng để cho Vương Tử Quân kia té đau.
Triệu Liên Sinh nhìn gương mặt vui mừng của Vương Lục Thuận, trên mặt tuy không có chút biểu hiện nào khác nhưng trong lòng bùng sóng. Hắn đã kinh doanh nhiều năm ở xã Tây Hà Tử, mạng lưới quan hệ cực rộng, không ngờ Vương Tử Quân mới đến hai tháng đã ra tay làm cho mình khó thể khống chế được cục diện, cũng hồn nhiên phát giác ra có nhiều quyền lực đã chạy vào trong tay Vương Tử Quân.
Cái gì là cạnh tranh công bằng, cái gì mà người được lòng dân sẽ tiến lên, không thì lui xuống, Vương Tử Quân anh không phải muốn chơi trò lập dị sao? Tôi không cho anh ăn quả đắng là không được. Triệu Liên Sinh cũng không ngại mình mất đi vài phần thắng, chính là hắn không cam lòng mình cứ mãi ngậm bồ hòn làm ngọt như vậy.
- Chủ tịch Triệu, tôi đã chuẩn bị xe cho ngài rồi.
Vương Lục Thuận cẩn thận nhìn Triệu Liên Sinh, sau đó khẽ xin chỉ thị.
- À, chuyện xe cộ cậu cũng đừng quan tâm, cứ cho Tứ Dược nói một câu là xong. Bây giờ cậu xuống thôn Sơn Truân, mua cho tôi vài con chim, để hiếu kính lãnh đạo.
Triệu Liên Sinh khẽ vung tay lên với Vương Lục Thuận, nói lời chỉ đạo.
Triệu Liên Sinh lên tiếng và Vương Lục Thuận biết rất rõ, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ chỉ cần vị lãnh đạo này lên tiếng, Vương Tử Quân lần này sẽ khó thể nào chống được.
Vương Lục Thuận nghe xong lời phân phó của Triệu Liên Sinh thì tỏ ra rất vui sướng, sau đó nhanh chóng bỏ đi. Hắn đi ra khỏi phòng làm việc của chủ tịch, sau đó cầm lấy một chiếc xe chạy xuống thôn Sơn Truân.
- Không có gì, chỉ là ghi một bài văn, đã sắp viết xong, Gia Thành, anh có chuyện gì sao?
- Bí thư Vương, cạnh tranh công bằng này là rất tốt, nhưng ngài làm như vậy sợ rằng sẽ đánh vỡ quy củ trong huyện, cái này có thể bị huyện ủy nghi vấn không?
Cừu Gia Thành có chút chần chừ, sau đó hắn thẳng thắn nói:
- Bây giờ trong huyện là bí thư Tiền nắm công tác tổ chức, trước kia bí thư Tiền từng là bí thư xã Tây Hà Tử, mà chủ tịch Triệu chính là do anh ấy đề bạt lên.
Cừu Gia Thành nhắc nhở rất õ ràng, Triệu Liên Sinh có thể chọc sự việc này lên đến huyện ủy, vị bí thư Tiền kia là hậu trường của chủ tịch Triệu, nhất định sẽ ra mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)