- Thấy chưa? Đó là bí thư đảng ủy xã Tây Hà Tử, có lẽ lần này chúng ta sẽ được nghe anh ấy lên tiếng.
Một tên cán bộ mập mạp hơn bốn mươi tuổi khi thấy Vương Tử Quân xoải bước đi vào thì khẽ nói với đồng bạn, đồng thời trên mặt còn treo nụ cười hả hê.
Huyện Hồng Bắc là một địa phương khá lớn, hễ có bất kỳ chuyện gì cũng sẽ được truyền ra xôn xao.
- Chó má, không phải làm kiểm điểm trước hội nghị công tác toàn huyện sao? Hì hì, ngươi này quá thích náo động, có lẽ còn không biết câu nói bắn chim đầu đàn.
Vương Tử Quân còn chưa quá quen thuộc đám cán bộ lãnh đạo xã thị trấn trong huyện Hồng Bắc, hơn nữa khoảng thời gian trước hắn vì khoản tiền phát cho giáo viên mà làm cho những xã thị trấn khác cũng phải làm theo, hầu như làm cho nhiều người tức giận, thế là không có ai tiến lên chào hỏi.
- Chào anh, anh là Bí thư Vương của xã Tây Hà Tử có phải không?
Một vị cán bộ thanh niên đeo kính thấy Vương Tử Quân tiến vào trong hội trường thì tranh thủ thời gian tiến lên chào đón.
Tiểu tử này hơn hai mươi tuổi, bộ dạng hào hoa phong nhã và khá vui vẻ hòa đồng, Vương Tử Quân thấy như vậy thì khẽ gật đầu cười nói:
- Đúng vậy, tôi là Vương Tử Quân.
- Chào bí thư Vương, tôi là cán bộ Tiểu Tạ thuộc khoa cán bộ của phòng tổ chức huyện ủy, bí thư Tiền đặc biệt căn dặn tôi chờ anh ở chỗ này, anh ấy nói hôm nay anh có thể ngồi trên đài chủ tịch.
Vương Tử Quân thầm mắng lão già Tiền Học Bân nhưng vẫn gật đầu cất bước đi về phía đài chủ tịch.
Đám người phía dưới đang mở miệng bàn tán xôn xao, đột nhiên bọn họ thấy Vương Tử Quân đi về phía đài chủ tịch, thế là không khỏi ngậm miệng lại, vẻ mặt ngạc nhiên.
Trên đài chủ tịch tổng cộng có năm chiếc bàn, có hai chiếc micro sáng bóng, sáu ly trà xếp thành một hàng.
- Bí thư Vương, anh ngồi ở chỗ này.
Tiểu Tạ chỉ vào một chỗ trống không có ký danh, sau đó dùng giọng ngạo nghễ nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)