Trong phòng ở quán cơm Hồng Hạnh, chủ tịch Triệu của xã Tây Hà Tử đang ngồi ở vị trí trung tâm, bên tay trái của hắn chính là phó bí thư Trương Dân Cường, ủy viên tuyên truyền Tề Á Bân ngồi bên tay phải, đồn trưởng đồn công an Triệu Tứ Dược và chủ nhiệm ủy ban Vương Lục Thuận phân biệt ngồi dưới tay.
Trên bàn cơm có tám món, lúc này tất cả chỉ còn là một mảnh bừa bộn, bầu không khí đầy sương khói, mùi rượu và mùi thuốc quyện vào nhau làm cho người ta cảm thấy khó thể hít thở.
- Dân Cường, Á Bân, sau này cũng không còn nhiều cơ hội mọi người tụ tập đông đủ như thế này, chúng ta nâng ly.
Triệu Tứ Dược gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, sau đó hắn cười ha hả nói:
- Hôm nay Lục Thuận làm một nhân viên phục vụ, nhưng vài ngày nữa thì tiểu tử này sẽ ngồi cùng hàng với ba vị, đã trở thành lãnh đạo của tôi? Lúc đó sẽ biến thành Vương công công, chính tôi cũng phải chú ý hầu hạ.
Vương Lục Thuận nghe thấy Triệu Tứ Dược trêu chọc như vậy thì tất nhiên hiểu ý, hắn đã sớm nghe nói về chuyện đề cử vị trí thư ký đảng ủy xã. Tất cả đều là con người có dục vọng, khi có cơ hội thì tất nhiên dục vọng sẽ bùng lên, tất cả nguyên liệu sẽ bị thiêu đốt chỉ vì một thời điểm quyết định. Lúc này trong lòng Vương Lục Thuận cũng đang bùng cháy một ngọn lửa như vậy, nhưng dù sao hắn cũng phải cố gắng áp chế, vì Triệu Liên Sinh còn chưa tỏ thái độ rõ ràng.
Bữa tiệc hôm nay chính là lúc mà chủ tịch Triệu sẽ bày tỏ thái độ, Vương Lục Thuận không khỏi cảm thấy có chút kích động, trống ngực thật sự khó thể nào khống chế, nhưng hắn cũng không thể quá mức trương dương, chỉ có thể cố gắng bày ra bộ dạng khiêm tốn.
Trương Dân Cường thấy Triệu Tứ Dược trêu chọc một câu rất có thiện ý thì cười ha hả nói:
- Tứ Dược, cậu cũng không cần hâm mộ người khác, biết đâu vài ngày nữa thì tiểu tử cậu sẽ biến thành cục trưởng cục công an, phú quý vinh hoa, uy vọng và quyền lực quấn lấy người, khi đó cũng đừng quên anh em đấy nhé?
Ba người tôi một câu anh một câu, tất cả đều là những lời thổi phồng và nịnh nọt, thế là bầu không khí trở nên vui vẻ và hòa hợp hơn. Ánh mắt Tề Á Bân liên tục xoay chuyển nhưng nụ cười trên mặt càng thêm chân thành tha thiết.
- Vương Lục Thuận rất tốt, những năm qua làm chủ nhiệm ủy ban rất cẩn trọng, bây giờ có cơ hội, coi như tình cảnh cậu làm một con ngựa chạy khắp nơi cũng sắp chấm dứt, cậu không lên thì ai lên? Á Bân, anh nói xem?
Triệu Liên Sinh lên tiếng, sau đó lại chĩa mũi dùi sang Tề Á Bân.
Từ khi Triệu Liên Sinh tìm mình đi uống rượu thì Tề Á Bân đã biết rất rõ ràng ngày hôm nay lãnh đạo có tâm tư gì, lão sở dĩ đến đây phó ước cũng vì cảm thấy chuyện Vương Lục Thuận tiến lên làm thư ký đảng ủy là quá rõ rang rồi. Đồng thời lão là ủy viên tuyên truyền, lão cũng muốn thể hiện tầm quan trọng của mình trong quan hệ và tranh chấp giữa bí thư và chủ tịch xã, lúc này danh tiếng của bí thư quá mạnh, tất nhiên lão cũng phải ra tay ép xuống.
- À, Lục Thuận là đồng chí tốt.
Tề Á Bân cũng không trực tiếp tỏ thái độ, nhưng những lời nói này của lão đã bày tỏ quá rõ quan điểm.
Triệu Liên Sinh và Trương Dân Cường đều thầm hiểu và nhìn nhau cười, Vương Lục Thuận thì càng cảm thấy máu huyết sôi trào, hào khí vạn trượng, giống như vị trí kinh tế đảng ủy xã đã là vật trong túi của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)