Vương Tử Quân và Y Phong rời khỏi phòng cũng không nói gì, Vương Tử Quân thì luôn bảo trì trạng thái trầm mặc vào lúc không thích hợp, điều này làm cho Y Phong cảm thấy xấu hổ nhưng không biết làm gì hơn.
- Xoảng, xoảng, xoảng...
Âm thanh bàn bị hất đổ từ trong phòng truyền ra, hai người Vương Tử Quân không cần nhìn cũng biết bên trong xảy ra chuyện gì.
- Bí thư Vương, cám ơn anh.
Y Phong đỏ mặt, nàng chợt lấy dũng khí nói với Vương Tử Quân.
- Không có gì, tôi chỉ làm những gì nên làm mà thôi.
Y Phong nói rồi loạng choạng đi về phía hàng xe đạp.
Y Phong với bộ dạng như vậy mà bỏ đi, nếu xảy ra chuyện thì sao? Vương Tử Quân có ý nghĩ như vậy, hắn nhìn cô gái xinh đẹp duyên dáng trước mặt, sau đó tiến lên chặn lại:
- Cô uống nhiều rượu, thôi thì đừng về trước, lát nữa tôi tìm cho cô một nơi nghỉ ngơi, sau khi tỉnh lại thì hãy về.
- Không, tôi còn phải về, buổi chiều còn đứng lớp.
Nói đến chuyện dạy học thì Y Phong có vẻ tỉnh hơn một chút, nàng tìm được chiếc xe Phượng Hoàng của mình trong dãy xe đạp, nhưng động tác lấy xe đạp ra thật sự có vẻ rất say.
Đã như vậy mà còn muốn quay về, Vương Tử Quân cũng không muốn để cho Y Phong mạo hiểm. Nếu một người đàn ông uống rượu say cũng không là vấn đề, vì nếu ngã ven đường thì cùng lắm là tốn chút tiền mua thuốc men, nếu là một cô gái xinh đẹp động lòng người như Y Phong, nếu có bất trắc gì xảy ra thì thật sự rất khó nói. Nếu mỹ nhân say rượu thì sẽ tạo điều kiện cho đám đàn ông lòng lang dạ sói.
- Bây giờ tôi ra lệnh cho cô tìm một chỗ nghỉ ngơi.
Sau khi khuyên răn mà đối phương không nghe lời, bí thư Vương chợt căm tức, bắt đầu bày ra quyền uy của bí thư đảng ủy xã, nghiêm túc ra lệnh cho Y Phong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)