Nàng ta giọng không lành: “Muội đứng xa thế, chẳng lẽ không trông thấy bản cung?”
Ý ngoài lời là Minh Du không để nàng ta vào mắt.
Minh Du chột dạ, vội phân bua: “Không phải thế. Thần nữ lần đầu nhập cung, may mắn được diện kiến tôn nhan của công chúa. Quả đúng như giai thoại dân gian truyền tụng. Vừa nhìn vừa mải mê, lỡ thất thần, mong công chúa thứ lỗi.”
Nàng rủ mắt cúi đầu, lời khen chan chứa áy náy.
Mấy quý nữ rỉ tai thì thầm, ánh mắt giễu cợt thỉnh thoảng liếc sang Minh Du.
Lời người khác nghe ra giả dối, Hoa Cẩm chỉ xem là tán tụng. Chân tâm hay không, không quan trọng.
Nghe vậy, sắc mặt Hoa Cẩm dịu đi, hào phóng nói: “Không sao. Chỉ sợ muội đứng xa quá chẳng thấy rõ trang sức, khó bề chọn lựa.”
Thấy công chúa không trách phạt, Minh Du thở phào: “Tạ ơn công chúa ưu ái.”
Hoa Cẩm nói: “Mỗi người chọn một món, xem như bản cung tặng lễ gặp mặt.”
Những cống phẩm chỉ bậc nữ nhân hoàng gia mới xứng, nếu quý nữ tầm thường mà dùng được, cũng là thể diện không nhỏ.
Mọi ánh mắt ngấm ngầm ganh đua, nhưng ngoài mặt vẫn cười nhường nhau.
Hoa Cẩm mỉm cười không nói, vỗ tay.
Từ hành lang uốn khúc, ba nam tử tuấn tú bước ra, búi ngọc quan, mặc hoa y, áo còn thêu trúc ngầm. Nhìn thoáng qua khí độ nho nhã, đến gần mới thấy trong mi mày có mấy phần phong tình nữ tử.
Công chúa ưa nuôi nam sủng. Ba người nàng ta mới để mắt đến, là thanh quan mua từ Dương Châu.
Ba người thi lễ: “Công chúa.”
“Nào, chúng ta chơi một trò chơi. Các muội gọi thị vệ của mình tới, để họ tỉ thí ném hồ với nam sủng của bản cung. Ai ném trúng nhiều nhất được chọn trước. Ai thắng A Tị thì được chọn thêm một món.”
Hoa Cẩm chẳng hề né tránh chuyện mình nuôi nam sủng. Cung nữ bẩm báo sáng nay ở ngoài kia nhìn thấy một thị vệ tuấn tú phi thường. Nàng ta muốn nhân cơ hội này thu vào tay.
Ba vị nam sủng này xét dung mạo lẫn tài nghệ đều không tệ, rất được Hoa Cẩm yêu thích, nhưng lâu ngày cũng thấy nhàm chán, nàng ta bèn muốn đổi khẩu vị.
Minh Du hiểu dụng ý của Hoa Cẩm, suy cho cùng đây cũng chẳng phải chuyện hiếm thấy gì. Trước đó, công chúa ra ngoài du ngoạn từng cướp dân nam, tin đồn đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm.
Mà Văn Yến mới vào vương phủ mấy hôm, lại được hứa cho chỗ dung thân. Nếu bị công chúa điểm trúng thu làm nam sủng, hẳn là hắn sẽ không chịu.
Minh Du chỉ đành tìm cớ: “Khởi bẩm công chúa, thị vệ của thần nữ mấy hôm trước bị thương ở tay, sợ quấy rầy hứng thú của mọi người, xin không gọi vào.”
Nàng không giỏi nói dối, bịa cớ cũng ấp úng, lén véo góc áo để giấu nỗi bồn chồn.
Diệp Giáng thấy hết, liền trêu chọc: “Chẳng lẽ muội muốn giấu hắn, không cho ai trông thấy?”
Mặt Minh Du nóng bừng, hơi thở gấp gáp, nàng đưa tay che mặt để chắn hai gò má ửng đỏ: “Không phải…”
Mọi người cười rộ lên đùa cợt. Ai cũng biết nàng chỉ là con gái của dị tính vương không mấy được coi trọng, lại hiền lành mềm yếu, nói đôi câu cũng đâu có sao.
Đám người vây quanh, kẻ một câu người một tiếng, đều chờ nàng gọi người đến.
Thực tình Minh Du cũng chẳng hiểu vì sao vừa rời xa Văn Yến một lát, đến khi nghe kẻ khác nhắc tên hắn, tim lại đập nhanh.
Lúc ấy, Hoa Cẩm đã nhìn sang hướng khác. Từ khi đám thị vệ vào vườn, nàng ta đã để ý một người.
Hoa Cẩm dõi theo thiếu niên áo đen buộc đuôi ngựa đi sau cùng, lập tức bị khí chất lạnh nhạt của hắn thu hút. Hắn chẳng giống kẻ khác nhìn là thấy thuận tòng, song cũng không bắt lỗi được chỗ nào.
Một tia kiêu ngạo và lãnh đạm nơi mắt hắn lọt trọn vào mắt Hoa Cẩm. Có lẽ nuôi dưỡng kẻ biết vâng lời quá lâu cũng sẽ cảm thấy nhạt nhẽo. Nàng ta thấy hắn bước đến gần Minh Du, liền hừ lạnh.
Văn Yến hành lễ: “Quận chúa vừa gọi ta?”
Vừa rồi thấy mọi thị vệ đều đã được gọi vào, chẳng thấy Thải Điệp đến gọi mình, hắn đoán là Minh Du gặp khó, bèn men theo vào.
Diệp Giáng che miệng cười, lại trêu: “Thị vệ của muội quả là tuấn tú.”
Các quý nữ khe khẽ cười, thỉnh thoảng liếc trộm gương mặt đỏ bừng của Minh Du.
Văn Yến nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa phảng phất nguy hiểm khép lại một nửa, đánh giá kẻ vừa nói, khóe môi hơi nhếch lên: “Tiểu thư, xin chớ nói đùa.”
Hoa Cẩm bắt được thoáng biến sắc rất khẽ trong mắt hắn, bèn truyền lệnh: “A Tị, ngươi lên trước đi.”
Bình ném hồ men ngũ sắc đặt giữa vườn, cổ nhỏ miệng hẹp, hai bên khoét hai lỗ, đế tam giác, dáng như bình hoa.
Trong ba người, kẻ dẫn đầu bước ra, cầm mũi tên đã tháo đầu nhọn, ngắm thẳng miệng bình mà ném, mười cái thì trúng tám cái.
Đám nữ tử ồ lên, Diệp Giáng còn vỗ tay tán dương: “Mắt nhìn của công chúa thật tinh tường.”
Hoa Cẩm cười nhạt, song ánh mắt cứ thoáng nhìn về phía Văn Yến.
Thấy thế, Minh Du cựa khẽ ngón tay trong tay áo, chấm nhẹ lên cánh tay hắn, giả vờ ho khan, giấu miệng nơi tay áo, khẽ nói: “Công chúa hình như để ý ngươi. Nếu không muốn làm nam sủng, lát nữa cứ giả vờ yếu đuối đi, công chúa có lẽ sẽ thấy chán.”
Văn Yến chớp mắt trái, tỏ ý đã hiểu.
Các thị vệ khác kẻ nhiều kẻ ít cũng ném trúng ba bốn mũi tên, song đều thua A Tị. Có kẻ chỉ trúng một mũi tên, tiu nghỉu về trước tiểu thư mình nhận lỗi.
Lại có người bắt đầu oán trách, tiếng trách móc của Kỷ Hòa to đến mức Minh Du cũng nghe rõ.
Thấy nàng ta hung hăng như vậy, Minh Du rụt cổ lại, thật đáng sợ!
Đến lượt Văn Yến, hắn vốc cả túi tên trong tay, ước lượng khoảng cách, rồi một phát ném hết.
Cách ném ấy có thể gọi là khôn lỏi, hay nói đúng hơn là lách luật.
Hoa Cẩm nhấp một ngụm trà, thấm môi, đặt xuống khay, lặng lẽ nhìn.
Văn Yến khom người: “Ta đã phụ lòng quận chúa.”
Minh Du làm ra vẻ tức giận: “Mau về đi, kẻo lại để người ta chê cười.”
Văn Yến đứng nép một bên, cụp mắt tránh ánh nhìn của Hoa Cẩm.
Hoa Cẩm liếc xéo hắn một cái, đại cung nữ Ngọc Anh bên cạnh lập tức hiểu ý: “Thỉnh các vị tiểu thư theo thứ tự chọn trang sức.”
Nàng ta vừa dứt lời liền lặng lẽ lùi xuống phía sau.
Trong viện mấy chục người, chẳng ai hơn được A Tị. Hoa Cẩm khá ưng ý, tháo miếng bội ngọc khắc hình lá sen bên hông ban thưởng cho hắn ta.
Minh Du đương nhiên xếp cuối. Trong hòm son chỉ còn khuyên tai. Nàng chợt nhớ ra mình chưa xỏ lỗ tai, nên cũng khó đeo.
Năm xưa lúc nàng cập kê, Trương ma ma từng muốn xỏ lỗ, đeo khuyên cho nàng, còn nói vành tai nàng đầy đặn là tướng có phúc.
Nhưng vừa thấy mũi kim nhỏ xíu chọc vào da, nghĩ thôi đã thấy đau, nàng có chút sợ hãi liền từ chối.
Trương ma ma bảo chẳng có tiểu thư khuê các nào không đeo khuyên tai, một mực đòi xỏ lỗ cho nàng, Minh Du hết trốn đông lại né tây, ma ma đành thôi.
Giờ được ban thưởng, dẫu là món bị chọn cuối, nàng cũng phải nhận, không thì thất lễ với công chúa.
Nàng nhìn ba đôi khuyên tai, có một đôi hoa bạc xâu tua đỏ, bất giác nhớ đến người đã gặp ở Tinh Túc Lâu hôm ấy, dường như giống thứ hắn đeo đến mấy phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
