Nàng vẫn mãi nghĩ ngợi, nhưng tay đã vươn ra, đến khi sực tỉnh, thì Thải Điệp đã cầm lấy.
Thôi, thế cũng được.
Tiết đoạn ấy trôi qua, Minh Du theo đoàn dạo vườn ngắm hoa.
Sắc hoa rực rỡ càng dệt nên dấu vết của xuân.
Nàng chăm chú nghe thợ hoa giới thiệu, ghé gần hít hà, mùi hương nhè nhẹ thấm vào mũi, thơm mà không ngấy.
Đám thị vệ tự nhiên không được vào, có cung nữ dẫn họ rời vườn.
Văn Yến quan sát tứ phía, ước lượng đại khái vị trí nơi cung thành. Bỗng nhiên, Ngọc Anh bước tới chặn đường.
Hắn nhận ra đây là cung nữ hầu hạ bên cạnh Hoa Cẩm.
Hắn dừng lại một nhịp, rồi hơi cúi mình: “Cô cô tìm ta có việc gì?”
Ngọc Anh lăn lộn chốn cung đình, gặp đủ hạng người, dĩ nhiên hiểu đạo lý “nghìn mặt muôn lòng”. Hoa Cẩm niên thiếu, mắt nhìn sao sắc sảo bằng nàng ta.
Nàng ta ngắm nhìn thiếu niên trước mặt, đôi mắt trong trẻo chỉ là vỏ ngoài che đậy mà thôi.
“Công chúa muốn hẹn gặp riêng ngươi.”
Ngọc Anh nói thẳng.
Mi mắt Văn Yến khẽ rung.
Chậc, phiền toái tới rồi.
Dẫu vậy, hắn vẫn mỉm cười lễ độ: “Vũ Vương dặn ta không được tự ý rời xa quận chúa. Nếu công chúa có điều muốn căn dặn, xin sai người nhắn lại cho tại hạ.”
Ngọc Anh không ăn nụ cười ấy, lạnh giọng nói: “Ngươi định ra lệnh cho công chúa à?”
Văn Yến vội phân bua: “Không dám, không dám. Chỉ là tại hạ làm thị vệ, bổn phận phải chu toàn.”
Đầu ngón tay hắn loáng bạc, kim châm tẩm độc kẹp giữa hai ngón, chỉ cần mạnh tay là tức khắc đâm trúng Ngọc Anh.
Nhưng bây giờ hắn chưa muốn rước rắc rối.
Ngọc Anh hừ lạnh, lườm hắn một cái sắc lẹm, hất tay áo bỏ đi.
Văn Yến lặng lẽ thu kim châm vào tay áo, bóng âm u phủ nơi mắt, đợi sát khí tản bớt mới quay người rời khỏi.
Hôm nay dẫu dính chút rắc rối, nhưng hắn cũng đã ghi nhớ kha khá bố cục hoàng cung. Tính ra cũng có thu hoạch không nhỏ.
Nghĩ vậy, tâm tình hắn tốt lên, từ túi bên hông vốc một nắm gạo rang bỏ vào miệng nhai.
Hắn ra ngoài không mang theo tiền, nhưng túi tiền thì ngoài bạc ra cũng đựng đủ thứ.
Trông thấy con mèo hoang trong bụi cỏ, hắn ngồi xổm xuống, thích thú chọc ghẹo.
Con mèo trắng hơi nhát, dù đói vẫn không dám lại gần.
Rõ ràng rất muốn ăn, nhưng lại cứ sợ.
Văn Yến chợt nghĩ đến Minh Du: rõ ràng lúc ấy nàng rất sợ hắn, nhưng lại muốn nhờ hắn cứu. So với con mèo này chẳng phải là giống nhau sao.
Hứng khởi nổi lên, hắn kẹp gáy con mèo trắng nhấc bổng lên.
Hắn đưa gạo rang tới trước mũi nó, mèo trắng hít hít, liếm thử rồi ăn lấy ăn để.
Văn Yến vuốt lông cho nó, bàn tay nhẹ nhàng.
Đến đây, tính khí thiếu niên bộc lộ rõ. Ráng chiều dát vàng lên hai bóng hình, đẹp đẽ và đơn thuần.
Minh Du thưởng hoa xong, về phủ đã là giờ Mão. Mệt mỏi cả ngày, nàng đi nghỉ sớm.
Hôm sau, vừa mở mắt ra, thấy bóng người in trên cửa sổ, nàng biết là Văn Yến.
Thải Điệp như lệ thường đưa bữa sáng, vẫn liếc hắn một cái. Văn Yến ôm kiếm tựa cửa, dửng dưng.
Dùng bữa xong, Minh Du mang đôi khuyên tai công chúa ban hôm qua ra.
Quả thực rất đẹp. Trương ma ma nhìn thấy cũng phải khen một câu: “Trên bạc này khắc đồ đằng đặc hữu của Miêu Cương. Tua đỏ này cũng là thứ chỉ bậc quý tộc Miêu Cương mới dùng.”
Trương ma ma nhìn ra Minh Du yêu thích đôi khuyên tai này, bèn hỏi: “Hay là để lão thân xỏ lỗ tai cho quận chúa? Tay ta quen, thoắt một cái là xong.”
Trong lòng Minh Du hơi lay động, chỉ xỏ lỗ tai thôi, chắc cũng không quá đau.
“Thử đi.”
Nghe nàng nhận lời, Trương ma ma mừng lắm, vội đi lấy đậu xanh với ngân châm, sợ nàng đổi ý.
“Ma ma, vương gia cho gọi người.” Thải Điệp gõ cửa truyền lời.
Trương ma ma đành đặt đồ xuống, theo Thải Điệp cùng đi gặp Vũ Vương.
Minh Du hiếu kỳ không biết phụ vương gọi Trương ma ma có việc gì, nàng níu tay Thải Điệp nói: “Về kể ta nghe nhé?”
Thải Điệp mỉm cười đáp.
Trong phòng bỗng yên ắng. Minh Du ngồi xuống ghế, cầm khuyên tai lên ngắm nghía.
Chờ mãi chưa thấy Thải Điệp về, một mình trong phòng, nàng cảm thấy hơi chán.
Nàng mở cửa ra, thấy Văn Yến đứng dưới bậc thềm.
Nhìn thoáng qua thì thiếu niên đứng thẳng người nhìn thẳng, đứng gác nghiêm trang, nhưng lại gần mới biết hóa ra hắn đang thẫn thờ.
Nàng nghĩ hẳn là giờ này hắn cũng đang buồn chán, bèn muốn trêu chọc hắn một chút. Vờ như chẳng để ý, nàng bước nhẹ vòng ra sau lưng hắn.
Nàng bước từng bước rất khẽ, rất chậm.
Khi đến gần, Minh Du còn ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người thiếu niên.
Mùi hương ấy đặc biệt dễ chịu, là một mùi hương mà trước nay nàng chưa từng ngửi thấy, nên rất lấy làm lạ. Không giống hương liệu xông ướp, chẳng rõ pha từ thứ gì.
Nàng không nhịn được ghé lại gần thêm chút nữa.
Mấy trò nhỏ ấy của Minh Du, Văn Yến đã thấy từ đầu, chỉ là chưa nói ra. Hơn nữa hắn quả thật đang buồn chán.
Chỉ là nàng như thế này… hắn không thể giả vờ không biết được: “Quận chúa đang ngửi gì vậy?”
Hắn bỗng cất lời, làm Minh Du giật mình. Nàng vốn chỉ định dọa hắn, nhưng nghe hắn hỏi vậy lại thành ra như nàng đang… nhìn lén.
Mặt Minh Du đỏ bừng như mây ráng, bối rối nói: “Ta… ta chỉ là bỗng nhiên ngửi thấy trên y phục của ngươi có mùi hương rất đặc biệt.”
Kỳ thực đó là mùi hương mà chỉ có mình Minh Du cảm nhận được, do cổ trùng dẫn dắt nhau. Và khi đứng gần, Văn Yến cũng có thể ngửi thấy mùi hương trên người Minh Du.
Thấy Văn Yến muốn quay người lại, nàng vội né theo bước chân hắn, cứ nấp sau lưng, sợ hắn quay lại trông thấy vẻ luống cuống của mình.
“Đừng cử động.”
Văn Yến hơi muốn bật cười, nàng thật quá dễ xấu hổ.
“Được, ta không cử động.”
Đứng sau lưng Văn Yến, tầm mắt nàng chỉ tới bờ vai của hắn. Nàng cố nghĩ xem nên nói gì để phá vỡ thế ngượng ngập, nhưng đến miệng lại vụt thốt ra: “Văn Yến, mỗi ngày ngươi đứng đây có chán không?”
Hắn không nghĩ ngợi đáp: “Chán chứ.”
Không ngờ hắn sẽ đáp lại một cách thẳng thừng như vậy, Minh Du nghẹn lời, khẽ miết lòng bàn tay: “Vậy ngươi có muốn làm gì không?”
“Không.” Hắn vẫn đáp một cách ngắn gọn, giọng trầm xuống: “Chủ trước đã đuổi ta đi rồi. Giờ quận chúa cũng muốn đuổi ta đi sao?”
Trong tiếng nói loáng thoáng nỗi mất mát, đầu cũng cúi thấp xuống.
Sợ hắn hiểu lầm, Minh Du vội giải thích: “Không phải thế. Ta vẫn luôn coi ngươi là ân nhân cứu mạng.”
Tuy phụ vương đã ban cho hắn thân phận thị vệ, nhưng ngay từ đầu Minh Du chưa từng xem hắn là thị vệ.
Nàng lại ngước nhìn lên, hắn vẫn chưa kịp ngẩng đầu lên, bỗng khóe mắt nàng lướt thấy gáy hắn, đoạn da vốn bị cổ áo che đi, nay lại thoáng lộ ra, dường như có vệt hoa văn xanh nhạt.
Mắt nàng xót cay, liền đưa tay dụi.
“Xin lỗi.” Hắn định đưa tay ra giúp nàng xoa xoa, nhưng bàn tay lại khựng lại giữa chừng, đưa ra không đành, mà rụt lại cũng chẳng xong.
Mi mắt Minh Du dần hoe đỏ, lệ thấm ướt lông mi.
“Quả là bất tiện… Hay là ta cắt phăng đuôi tóc đi?”
“Không sao, không sao.” Nàng bình tĩnh lại, liếc nhìn mái tóc đuôi ngựa đen mượt, không khỏi thầm lấy làm lạ, hắn dưỡng tóc thật khéo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
