Như thể vẻ hung hiểm vừa rồi chỉ là ảo giác của Thải Điệp.
Hôm nay Hoa Cẩm công chúa mở tiệc trong cung, mời các quý nữ kinh thành vào thưởng hoa.
Vũ Vương là dị tính vương duy nhất, công thần khai quốc, mới có được vinh sủng ấy, phủ vương do tiên đế ban còn phá lệ đặt ngay trong kinh. Chỉ là danh vọng Vũ Vương càng cao, thiên tử càng dè chừng. Vũ Vương hiểu lẽ “công cao át chủ”, mấy năm nay không dự triều chính, quyền trong tay cũng chỉ còn cái vỏ.
Vũ Vương muốn Minh Du kết giao thêm bằng hữu, nhưng lại sợ nàng bị ức hiếp, bèn bảo Văn Yến đi theo.
“Được.” Minh Du không cố giữ hắn cùng ăn. Cứ cách một chốc, Văn Yến lại thò đầu ghé nhìn, làm Minh Du cũng vô thức ăn nhanh hơn.
Dùng bữa xong, Thải Điệp chải chuốt cho Minh Du, vấn hai bên tóc thành kiểu Thùy Quế, cài trâm cố định, tóc dài còn lại buông sau lưng, giữa trán điểm hoa điền, tôn gương mặt nhỏ thêm rạng rỡ.
Còn Văn Yến ngồi ở khoang trước xe ngựa, cầm dây cương quấn vòng này qua vòng khác quanh tay, rồi xoay cổ tay thả ra, chán đến mức không biết làm gì.
Tiếp đó, hắn rút trong ngực ra một cuốn thoại bản tên “Duyệt Nữ Ký”, mở đúng trang bị gấp góc, vuốt phẳng mép rồi chăm chú đọc.
“Đãi nữ tử, nên tĩnh tâm, nên nhẫn nại. Chớ dục tốc.”
Ồ, phải kiên nhẫn đợi nàng.
Quả đúng như vậy, Văn Yến thấy chí lý: bản thân hắn cũng ghét bị hối thúc.
Hắn nghĩ tiếp: nếu ai giục hắn lúc đang làm việc, hắn sẽ ra sao?
Có giận kẻ đó không?
Sau khi cân nhắc nghiêm túc, hắn rút ra kết luận, hắn sẽ không giận, mà hắn sẽ giết kẻ đó ngay.
“Bốp.”
Hắn gấp sách lại, nghiêm chỉnh ngồi yên trên xe, đợi Minh Du bước ra.
Gió xuân phơ phất, hất mấy lọn tóc thiếu niên bay vào mắt, dù có che mất tầm nhìn thì cũng chẳng che nổi ánh nhìn chuyên chú của hắn.
Minh Du vừa đến nơi đã thấy Văn Yến nghiêm trang ngồi đó, nàng ngó một vòng, không thấy phu xe, bèn hỏi: “Phu xe đâu?”
Tên phu xe to xác thường ngồi khoang trước, lại còn lắm mồm kề tai Văn Yến, nói nào là quận chúa dung nhan trời ban, chẳng biết cuối cùng sẽ rơi vào tay ai…
Mà ngay trang đầu “Duyệt Nữ Ký” đã ghi rõ: nếu kẻ khác buông lời sỗ sàng với cô nương mình đem lòng yêu mến, thì nên ra tay dạy dỗ.
Thế là, không đợi tên phu xe nói hết, Văn Yến đã tung chân đá hắn ta lộn cổ xuống đất, rút kiếm kề cổ hắn ta, quát một câu cút.
Phu xe nào ngờ thiếu niên im lặng bấy lâu nói trở mặt là trở mặt, hắn ta sợ mất hồn, vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
“Ta đá hắn đi rồi.” Văn Yến quay đầu, kể lại y nguyên mọi chuyện: “Miệng hắn hôi quá…”
Minh Du xem chừng cũng đoán ra đôi chút, liền nói: “Cảm ơn.”
Có lẽ ở chốn mắt thấy tai nghe chẳng hết, còn bao lời khó nghe mà nàng không hề hay biết. Văn Yến chịu ra tay giúp đỡ, trong lòng nàng ít nhiều cũng cảm thấy rung động.
“Nhưng giờ gọi phu xe khác còn kịp không?”
“Sao phải gọi phu xe? Ta cũng làm được.” Theo ý của hắn, đã có hắn thì phu xe chỉ là người dư thừa.
Nhưng Minh Du lại nghĩ khác. Mấy hôm trước nàng quan sát, thấy hắn làm việc gì cũng thần tốc, nhưng đánh xe thì vốn không thể nhanh: “Vậy ngươi đánh xe nhớ cẩn thận nhé?”
“Ờ.” Văn Yến nghịch dây cương ỡm ờ, có phải nàng vừa chê hắn không? Bất giác hắn thấy hơi tủi thân.
Minh Du bật cười khẽ, Thải Điệp đỡ nàng lên xe. Trong xe bày một tiểu tháp phủ gấm điều mỏng, bên cạnh bày đĩa trái cây và bình trà đã pha.
Buông rèm lụa xuống, Minh Du bưng chén, mở nắp, thổi nhẹ. Cánh trà tan ra, hương tỏa ngan ngát.
Bỗng trà tràn ra không ít, rơi lấm tấm lên khay. Nhìn cảnh vật vút qua cửa sổ, Minh Du ngơ ngác, gọi ra ngoài: “Văn Yến, chậm lại một chút.”
Nếu đi với tốc độ này, tới hoàng cung cùng lắm chỉ mất nửa canh giờ, đi chậm thì ít nhất một canh giờ. Nếu đã không gấp, thì chậm một chút cũng được.
Văn Yến ghì dây cương, vó ngựa chồm lên, cả khoang xe chao đảo, tốc độ giảm hẳn.
Minh Du phải chống tay giữ thăng bằng, tóc dài theo quán tính trượt xuống tới xương quai xanh. Nàng vén rèm ra, lườm yêu hắn một cái: “Văn Yến, ngươi… hình như không thạo đánh xe?”
Văn Yến mân mê dây cương, xoắn hai đầu thành một dải, trong đôi mắt đào hoa thoáng qua chút kiêu ngạo: “Ta biết.”
Thải Điệp nhịn không nổi lầm bầm: “Cứng miệng.”
Văn Yến làm như không nghe thấy, thong dong giục ngựa, con vật ung dung nhấc chân, tiêu dao mà đi.
Một canh giờ sau, mọi người mới tới cửa hoàng cung. Thải Điệp trình thiếp, thị vệ nhận, xác thực thân phận rồi cho họ vào.
Minh Du dặn Văn Yến chờ ngoài sân, chỉ chỗ các thị vệ nghỉ ngơi: “Ngươi ngàn vạn lần đừng chạy lung tung.”
Văn Yến gật đầu, cười nhạt: “Rõ.”
Đợi bóng lưng Minh Du khuất hẳn, hắn thu ánh mắt lại, nụ cười tan dần, quay người nhún chân một cái đã nhảy lên nóc nhà, thoắt cái đã biến mất.
Hoa Cẩm công chúa lớn lên dưới gối Thái hậu, cậy được sủng ái, từ bé vốn đã kiêu căng.
Mọi người đều biết nàng ta thích làm trăng giữa muôn sao.
“Y phục của công chúa thật đẹp, dưới nắng óng ánh muôn sắc. Tiểu nữ chưa từng thấy thứ vải nào như vậy, hôm nay nhờ công chúa mà được mở mang tầm mắt.”
Người nói là Diệp Giáng, ái nữ của Thái úy. Mọi người liền phụ họa, dệt lời tán tụng, khiến Hoa Cẩm rất vui vẻ.
Minh Du không chen vào, mà đứng ngoài cùng. Nghe vậy nàng rướn cổ lên nhìn, sau khi nhìn thấy, từ đáy lòng nàng cảm thấy quả là rất đẹp, nàng cũng chưa thấy loại vải ấy bao giờ.
Hoa Cẩm cười không đáp, sai thị nữ đem trang sức Thái hậu ban ra.
Mẻ trang sức này do Miêu Cương tiến cống, quý giá vô song. Đến hoàng hậu cũng chỉ có một bộ bạc vụn cẩn mã não, còn Thái hậu lại riêng ban cho Hoa Cẩm một bộ hoàn chỉnh.
Hoa Cẩm định ban chúng cho các nàng, để lộ phong thái rộng rãi của hoàng gia.
Thị nữ bưng hòm phấn tới, bên trên phủ lụa điều. Mắt các quý nữ đều dừng lại trên tấm lụa, Minh Du cũng hiếu kỳ không biết trang sức Miêu Cương ra sao.
Lụa điều được vén lên, theo sau là những tiếng xuýt xoa. Ngân sức tinh chế, hoa điểu điêu khắc sinh động, rìa viền vẽ phù văn người Miêu, treo chuông bạc, xen kẽ mảnh bạc nhỏ.
Không hiểu sao, Minh Du chợt nhớ tới người mặc y phục thật đẹp mà nàng gặp ở Tinh Túc Lâu hôm nọ.
Cứ thấy họa tiết trên ngân sức và hoa văn trên áo hắn hao hao nhau.
Đang nghĩ ngợi, nàng dần dần xuất thần, chẳng hay tâm trí đã bay về đâu.
Diệp Giáng gọi mấy tiếng mà nàng không đáp, bèn bước tới kéo nàng đi.
Khi hoàn hồn lại, Minh Du đã bị kéo đến trước mặt Hoa Cẩm công chúa.
Lúc này Hoa Cẩm mới chú ý tới Minh Du, nàng ta nhìn chằm chằm gương mặt Minh Du rất lâu, từ mắt xuống cằm, không tì vết. Không bắt bẻ được điểm nào khiến Hoa Cẩm bực bội, ấn đường kết lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
