Từ chống cự ban đầu đến tuyệt vọng buông xuôi, tai nàng bắt đầu ù đi, chỉ còn tiếng ong ong, mắt nàng dần dần mất tiêu cự.
Đúng lúc ấy, hắn bỗng buông tay, để lại trên cổ nàng những vết hằn bầm tím đáng sợ.
Chỉ một chút nữa thôi, hắn đã giết chết thiếu nữ này.
Thấy Minh Du ngất đi, Huyền Tiêu lấy ra một hộp gấm, bên trong có hai con cổ trùng, một đực một cái. Người có mặt đầy sẹo vội dâng dao găm lên, Huyền Tiêu cắt một nhát trên cổ tay Minh Du, thả con cái vào trong cơ thể nàng.
Sau đó, hắn rạch cổ tay mình, đưa con đực vào.
Đây là thánh cổ của Miêu Cương, con cái bị con đực hấp dẫn, hai bên nương tựa lẫn nhau. Nhưng Huyền Tiêu chẳng cho rằng bản thân sẽ động lòng, việc hạ cổ đối với hắn chỉ là công cụ để đạt được mục đích.
Hắn muốn dùng chính mình làm bàn cờ, lấy Minh Du làm mồi nhử, lừa Tiêu Uý Xuyên sa vào, bắt hắn ta phải trả mạng cho cả tộc!
Huyền Tiêu lạnh lùng cười: “Giao người lại cho Tiêu Uý Xuyên. Nói với hắn ta, muốn cứu mạng người này, nửa tháng sau đến Tinh Túc Lâu gặp ta.”
Khi Minh Du tỉnh lại, đầu nàng đau như búa bổ. Đập vào mắt nàng là trần nhà quen thuộc, nàng nằm trên giường của mình, trong đầu chỉ còn những bóng hình mơ hồ.
Nghe Thải Điệp nói, từ lúc trở về nàng đã sốt cao không dứt, mê man mấy ngày liền.
“Ta… Sao ta lại về được đây?” Minh Du xoa huyệt thái dương, nhớ đến cảnh tượng hôm đó nàng vẫn còn run sợ, không dám hồi tưởng.
Thải Điệp đếm ngón tay tính ngày: “Ba hôm trước, Nhị điện hạ tự mình bế người trở về.”
Bế trở về?
Hôm đó trời mưa tầm tã, quần áo nàng ướt đẫm, thế mà lại ôm nàng về, chẳng phải ai cũng nhìn thấy rồi sao?
Nàng nhìn thấy trong mắt Thải Điệp thoáng ý cười, chắc cũng nghĩ đến điều gì đó, Minh Du lập tức lấy tay che mặt, gò má đỏ ửng, xấu hổ: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa.”
“Hôm đó kẻ bắt cóc ta là ai? Ta nghe chúng gọi hắn là Huyền Tiêu?”
Nghe thấy cái tên này, Thải Điệp lập tức biến sắc, vội vàng bảo nàng im lặng, rồi xoay người đóng cửa.
Sau đó gật đầu nói: “Chính là hắn. Nhưng quận chúa chớ nên tùy tiện nhắc đến, kẻo bị buộc tội nói càn.”
Trong lòng Minh Du đã rõ, người đó hẳn là có thế lực một tay che trời trong triều, nếu vậy thì không thể coi là bắt cóc, chẳng qua chỉ là hành sự theo lệnh.
“Quận chúa đừng lo lắng, Nhị điện hạ đã xử lý ổn thỏa rồi.” Thải Điệp nhớ tới lời dặn của Tiêu Uý Xuyên, an ủi Minh Du: “Vài ngày nữa, Nhị điện hạ nói sẽ đích thân đưa người ra ngoài dạo chơi. Lần này, chính ngài ấy đến đón người.”
Bị thương cũng là chuyện bình thường, Minh Du không nghĩ nhiều, chỉ là những ngày sau đó, ngực nàng thường xuyên cảm thấy nghẹn tức. Đến cả thái y trong cung cũng không tìm ra nguyên do, chỉ kê vài thang thuốc điều dưỡng.
Ban đêm khi chìm vào giấc mộng, Minh Du luôn cảm thấy trong mơ có một bóng người mơ hồ, không nhìn rõ mặt, cũng không nghe rõ tiếng.
Nàng thử bước lại gần, hắn nhẹ nhàng ôm đầu nàng vào lòng, bàn tay thon dài từng tấc từng tấc trượt từ cổ xuống xương quai xanh, khiến nàng run rẩy cả người.
Chỉ nghe hắn thì thầm bên tai: “Ngươi chạy không thoát đâu.”
Minh Du mở to mắt, liều mạng đẩy hắn ra, nhưng chẳng thể dùng được chút sức lực nào: “Ngươi là ai?”
Hắn đùa nghịch mái tóc nàng, như cố tình trêu chọc, giọng khẽ trầm: “Ta tên là Huyền Tiêu. Ngươi không nhớ sao?”
Minh Du giật mình tỉnh giấc, toàn thân toát mồ hôi, thở dốc không ngừng.
Lại gặp ác mộng.
Thấy nàng luôn gặp ác mộng thế này cũng không ổn, Tiêu Uý Xuyên bèn tặng Minh Du hương an thần được tiến cống từ Tây Vực, song cũng chẳng thấy có hiệu quả gì.
Nhìn Minh Du ngày càng gầy gò, Tiêu Uý Xuyên đau lòng không thôi, chẳng biết Huyền Tiêu đã hạ độc gì, chỉ tự nhủ: “Xem ra, chuyến đi đến Tinh Túc Lâu này, bắt buộc phải đi một lần…”
Ngày 21 tháng 3, Tiêu Uý Xuyên đúng hẹn đưa Minh Du đến Tinh Túc Lâu.
Bóng hoa hạnh thưa thớt, xuân sắc chậm rãi kéo dài. Cỏ non phủ kín mảnh đất màu mỡ vừa tan băng tuyết, muôn ngàn hương hoa theo gió xuân tản ra khắp mười dặm.
Trong Tinh Túc Lâu chật kín khách khứa, trần nhà khảm dạ minh châu xanh biếc, bốn góc treo bốn thần thú. Chính giữa là võ đài, trên mặt in họa tiết cổ xưa.
Trên võ đài, hai nam nhân cởi trần đang liều mạng chém giết, trong đó có kẻ mặt đầy sẹo. Hai người vung đao chém thẳng vào nhau, chiêu nào cũng chí mạng. Trên lưng bọn họ đều xăm một hình Huyền Vũ màu xanh thẫm.
Tiếng trống vang lên có nhịp điệu, dồn dập mà trầm ổn.
“Tại sao sau lưng bọn họ đều có xăm hình thế?” Minh Du khẽ hỏi Tiêu Uý Xuyên ngồi cạnh.
Thiếu nữ mặc váy lụa màu vàng nhạt, bên hông đeo túi thơm mùi hoa dành dành, mái tóc điểm vài đóa đào nhỏ làm cả người thêm sức sống. Ấn hoa giữa mày càng làm đôi mắt nàng sáng ngời.
Tiêu Uý Xuyên cảnh giác nhìn quanh, vẻ mặt nặng nề, nhưng với Minh Du vẫn kiên nhẫn như thường: “Thích khách của Tinh Túc Lâu chia làm bốn cấp bậc, mỗi lần thăng cấp sau lưng sẽ thêm một hình thần thú, lần lượt là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ. Như bọn chúng thì chỉ là hạng hạ đẳng nhất.”
Hắn ta xoay xoay chiếc nhẫn trong tay, trầm ngâm nói tiếp: “Tinh Túc Lâu là do phụ hoàng xây nên, trong đó nuôi dưỡng vô số thích khách. Những kẻ ấy đều bò ra từ trong đống xác chết…”
Tiêu Uý Xuyên đang nói dở, lại chẳng hay thiếu nữ bên cạnh đã lơ đãng mất hồn.
Trên võ đài, hai kẻ kia đã chém giết đến đỏ cả mắt, mũi đao vung lên, máu tươi bắn tung. Mùi máu kích thích đám người bên dưới, càng xem càng hưng phấn. Chỉ có Minh Du chẳng hứng thú, bắt đầu đảo mắt nhìn quanh, tim nàng chẳng hiểu sao lại đập nhanh không ngừng.
Từ lúc bước chân vào nơi này, Minh Du đã luôn có cảm giác bất an.
Bỗng nhiên, tiếng trống ngừng lại, trong Tinh Túc Lâu như tĩnh lặng trong thoáng chốc. Gió xuân thổi vào qua khung cửa sổ bốn phía, làn gió lướt qua khuôn mặt, khiến hàng mi dài của Minh Du khẽ run lên. Chợt tấm rèm lầu trên tung bay, một bóng dáng mặc y phục xanh sẫm lọt vào mắt nàng.
Chỉ một ánh nhìn, Minh Du liền khắc ghi khuôn mặt ấy.
Hắn đứng sau rèm châu, y phục không giống người Trung Nguyên: áo lam thẫm thêu hoa văn rườm rà, thắt lưng ôm chặt eo, treo dải bạc lẫn nếp gấp.
Theo tầm mắt đưa lên, nàng thấy cách ăn vận cũng khác lạ: đeo mặt nạ nô hý, tai trái mang khuyên tua đỏ, tóc dài buông xõa, hai bên tết mấy lọn quấn dây màu thả xuống trước ngực, đầu bím và đuôi tóc đều đính mảnh bạc nhỏ.
Tựa hồ như dù cách lớp mặt nạ dày, hắn vẫn nhìn về phía này. Minh Du nhìn kỹ, quả thật không phải ảo giác, vội cúi đầu, hoa cài bên tóc lỡ rơi xuống đùi.
Khi ấy Tiêu Úy Xuyên mới phát hiện ra nàng đang thất thần: “A Du lại lơ đãng rồi sao?”
Minh Du cài lại hoa: “Không… không có.” Nàng mơ hồ nhớ lại lời hắn ta nói ban nãy, bèn thuận miệng hỏi tiếp: “Huynh nói đó là hạng thấp nhất, vậy cấp bậc cao nhất thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
