Một tia sét xé toạc mây trời, đêm đen lập tức biến thành ban ngày.
Gió cuồng nộ gào rít, xé toạc cỏ cây.
Mưa lớn như trút nước, dưới mái hiên đọng nước, con phố dài mười dặm không một bóng người, trên phiến đá xanh hằn lên những gợn sóng loang loáng.
Đôi mắt Minh Du bị che kín, trên người quấn chặt xiềng xích, không động đậy nổi.
Bên tai nàng truyền đến tiếng roi quất vào da thịt, tiếp theo là tiếng kêu gào thảm thiết xé tim rách phổi, trong không khí còn vương mùi da thịt cháy khét.
Mỗi khi nghe thấy một tiếng kêu thảm, trái tim nàng lại run lên, cả người không ngừng run rẩy, quần áo sớm đã ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vệt nước mắt.
Nàng khóc, nhưng tựa như bị nỗi sợ bóp nghẹn cổ họng, không thể phát ra một âm thanh nào.
Khi rời khỏi nhà, trời vẫn còn sáng trong, ai ngờ chỉ trong chớp mắt, trời quang đã biến thành cơn mưa tầm tã. Vội vã núp mưa dưới mái hiên, Minh Du ngửi thấy một mùi hương lạ rồi ngất đi, đến khi mở mắt ra thì đã ở nơi tối tăm u ám này.
Trong lò than, củi lửa cháy tí tách, tàn lửa bay vụt rồi tan biến vào hư không.
“Cót két.” Cửa sắt hoen gỉ bị đẩy ra.
Minh Du nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn, cảm giác ít nhất có ba bốn người đi vào, nàng càng thêm hoảng hốt, kéo lê dây xích vang lên tiếng loảng xoảng.
Lòng bàn tay và mu bàn tay nàng toàn mồ hôi, đôi môi trắng bệch.
“Các ngươi… định làm gì?” Minh Du run rẩy hỏi, giọng khàn khàn yếu ớt.
Không một ai trả lời, chỉ có tiếng kêu gào thảm thiết không ngừng vang vọng, tiếng cầu xin tuyệt vọng vọng lại khắp ngục lạnh. Không một ai dám phản kháng, cầu xin cũng vô ích, đến nay chưa từng có ai toàn mạng rời khỏi nơi này.
Một lúc lâu sau, nàng mới nghe thấy người trước mặt khẽ hừ lạnh đầy khinh miệt.
Người kia vung roi quất mạnh về phía Minh Du, nàng chỉ nghe tiếng gió rít trong không khí, liền co người lại, tiếng nức nở bị nuốt chặt trong miệng.
Thế nhưng cơn đau mà nàng nghĩ đến lại không ập tới. Người có sẹo đầy mặt đứng cạnh giơ tay ngăn lại: “Thiếu chủ đã nói rồi, không được động vào nàng, giữ lại còn có việc dùng.”
Người kia rõ ràng rất bất mãn, nghiến răng nghiến lợi: “Đáng lẽ ra nên giết ả ta, rồi ném xác đến trước mặt Tiêu Uý Xuyên. Một kẻ kiêu ngạo như hắn, chắc chắn không chịu nổi nỗi nhục ấy, nghĩ thôi đã thấy thú vị.”
Lời hắn ta tràn đầy châm chọc và giễu cợt.
Minh Du liều mạng lắc đầu, tóc mai ướt đẫm mồ hôi, gương mặt tái nhợt chẳng rõ là nước mắt hay mồ hôi.
Bị che mắt, nỗi sợ với điều vô hình khiến nàng không dám giãy giụa, sau lưng còn có tiếng động mơ hồ nhưng xung quanh quá ồn ào nên chẳng nghe rõ.
Tiếng sấm cuồn cuộn che lấp cuộc nói chuyện của bọn họ.
Bản thân nàng đã bị giam ở đây nửa ngày, Nhị điện hạ không thấy người hẳn sẽ phái người đi tìm, hơn nữa kẻ kia cũng đã nói tạm thời không động đến nàng.
Minh Du hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ tỉnh táo.
Minh Trung từ khi biết con gái mất tích thì đứng ngồi không yên, cơm nước chẳng buồn ăn, sốt ruột đi đi lại lại trong sân.
Trần quản gia hầu hạ ở Vũ Vương phủ nhiều năm, hiểu rõ Vũ Vương yêu thương quận chúa thế nào. Từ nhỏ nàng đã được nâng niu trong tay, chưa từng chịu một chút ấm ức nào, muốn gì được nấy, cho dù là vầng trăng trên trời, Vũ Vương cũng sẽ tìm cách hái xuống cho nàng.
Ông cũng là người nhìn thấy nàng khôn lớn, nay nàng mất tích, ông cũng cảm thấy vô cùng hoảng hốt, hai tay chắp lại cầu nguyện: “Quận chúa phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ bình an vô sự.”
Minh Trung siết chặt tay, đập mạnh xuống bàn, tự trách: “Hiện nay triều chính rối ren, lẽ ra ta nên phái thêm người đi theo bảo vệ A Du mới phải.”
Nói xong, như chợt nghĩ đến gì, Minh Trung ngồi sụp xuống ghế, bất lực: “Chỉ sợ là người của Huyền Tiêu…”
Huyền Tiêu đứng đầu mười hai sát thủ của Tinh Túc Lâu bởi thủ đoạn cực đoan mà khiến ai nghe danh cũng phải kinh hồn bạt vía.
Tinh Túc Lâu vốn là do đương kim thánh thượng lập nên, chỉ nghe lệnh một người. Hễ có kẻ dám làm phản hoặc chọc giận long nhan, Tinh Túc Lâu sẽ ra tay. Nhưng nay thánh thượng một lòng tìm đường trường sinh, không hỏi han triều chính, để mặc cho Tinh Túc Lâu tung hoành.
Trong Tinh Túc Lâu có một ngục giam, bởi vì vách tường bốn phía đã bị máu nhuộm đỏ, nên gọi là huyết ngục. Nơi ấy đã chôn vùi vô số oan hồn, cũng là nơi mà triều thần kiêng kỵ nhất.
“Danh húy của thiếu chủ cũng là thứ ngươi có thể gọi sao?”
…
Tiếp đó vang lên tiếng leng keng của chuông bạc, âm thanh lanh lảnh vang vọng trong ngục tối.
Lại có người tới, hắn gần như không có tiếng bước chân, mang theo một luồng gió lạnh, Minh Du cảm giác hắn đang tới gần mình.
Âm thanh chuông bạc vang vọng khắp nơi.
Xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, bầu không khí lập tức rơi vào băng điểm, không ai dám mở miệng nữa, đến cả tiếng cầu xin cũng không, chỉ còn tiếng mưa rơi lất phất.
Sự im lặng là thứ đáng sợ nhất, không biết người tiếp theo bị cắt lưỡi sẽ là ai.
Sau sự tĩnh lặng, tiếng sột soạt ban nãy lại càng rõ ràng, tiếng chuông bạc càng lúc càng gần.
Minh Du bỗng ngửi thấy mùi nguy hiểm, hình như là rắn!
Trên giá hình cụ phía sau nàng có một con rắn bạc đang lè lưỡi, dường như chỉ chực chờ để cắn lên chiếc cổ non mềm của nàng.
Dần dần, nàng cảm thấy cổ mình lạnh buốt, rắn bạc bò lên vai, răng độc chạm sát vào cổ. Minh Du rùng mình một cái.
Huyền Tiêu khẽ giơ tay, rắn bạc lập tức ngoan ngoãn bò xuống chân hắn, men theo vạt áo cuộn lên cổ tay. Hắn lặng lẽ nhìn thiếu nữ trước mắt, trầm mặc không nói, sau lớp mặt nạ tuồng không thể đoán rõ thần sắc.
Bàn tay hắn chạm vào gương mặt Minh Du, lạnh lẽo, khẽ lướt qua da thịt, từng tấc từng tấc, khiến nàng cảm thấy hơi ngứa. Toàn thân Minh Du run bắn lên, nàng nuốt nước bọt.
Ánh mắt Huyền Tiêu dừng lại ở chiếc cổ mảnh khảnh, chỉ cần khẽ dùng sức, là hắn có thể bẻ gãy ngay.
Như chợt nghĩ đến điều gì đó, tay hắn dần siết chặt, dưới ngón tay gân guốc là mạch đập yếu ớt, non nớt mà sống động.
Minh Du biết cách duy nhất lúc này là kéo dài thời gian, chờ Uý Xuyên ca ca đến cứu. Nàng cố sức bật ra mấy chữ: “Chờ… đã…”
Nhưng bàn tay siết cổ nàng không hề nới lỏng, mà ngược lại càng mạnh hơn.
Huyền Tiêu có hứng thú nhìn Minh Du thêm vài lần. Hắn vốn không định giết nàng, chỉ hiếu kỳ muốn xem nàng phản ứng thế nào.
Khi nghe nàng nhắc đến Tiêu Uý Xuyên, Minh Du đoán chắc hẳn người này có điều kiêng kỵ với hắn ta.
“Ngươi và Uý Xuyên ca ca… có thù?”
Nghe vậy, Huyền Tiêu quả nhiên ngừng tay, nhưng lại cười nhạt: “Dám uy hiếp ta? Vậy thì càng phải chết.”
Đột nhiên tay hắn siết chặt, Minh Du lập tức không thốt nên lời, cảm giác nghẹt thở bất ngờ khiến thần trí nàng mơ hồ, nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay hắn, để lại vài vệt ướt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
