Dưới gốc cổ thụ, một vùng bóng mát yên ả. Minh Du ngồi xích đu, dây buộc quấn dây leo, thi thoảng có chiếc lá theo nhịp đưa nhẹ nhàng rơi xuống.
Nắng xế đổ qua sống núi, bóng Văn Yến kéo dài trên nền đất. Thấy hắn cầm kẹo hồ lô, mắt Minh Du sáng lên, nàng tụt xuống khỏi xích đu, vén váy chạy tới.
Hai canh giờ hắn không ở phủ, tim nàng tự dưng đập nhanh, thấp thỏm không yên, chỉ muốn ngồi ở đây chẳng đi đâu.
“Văn Yến, đây là cho ta sao?” Mắt nàng dõi theo kẹo hồ lô trong tay hắn.
Nàng linh cảm đó là phần mang về cho mình, quả nhiên, hắn đưa cho nàng.
Nàng mừng rỡ, đón lấy, cắn một quả, mùi đường phèn lăn mè thơm ngọt.
“Lâu lắm rồi ta mới được ăn.”
Trời dần nóng lên, sai người mua về thì vỏ đường đã chảy dính, ăn chẳng còn ngon nữa. Còn chỗ này hắn đem về lại không bị chảy dính, như vừa mới áo đường xong.
Cả hai người đi vào lương đình. Minh Du thong thả ăn, Văn Yến đứng bên cạnh, lúc thì chăm chú nhìn nàng, lúc thì đưa mắt nhìn quanh rồi lại thấy nhìn nàng vẫn thú vị hơn, nhìn đường dính ở mép miệng mà nàng chẳng hay biết, còn ăn say sưa như thế.
Vị ngọt khiến nàng tạm quên đi phiền não, nhưng thoáng nhớ lại câu nói của Minh Kha, phụ vương có ý muốn kết duyên nàng với Nhị hoàng tử.
Tiêu Úy Xuyên mặt như quan ngọc, trận mạc dũng mãnh, tuổi trẻ đã lấy ít địch nhiều, khiến Miêu Cương quy phục, là bậc anh tài hiếm có. Mà Tiêu Úy Xuyên cũng ưng ý, nhân hội hoa đăng cuối tháng, mời nàng đi cùng.
Minh Du lại phân vân: trước nay chỉ coi Úy Xuyên ca ca như anh trai, chẳng rõ thứ cảm giác ấy có phải là mến thương hay không…
“Văn Yến, tháng sau là hội hoa đăng, Úy Xuyên ca ca mời ta đi, nhưng ta không muốn…” Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, mắt kém rạng ngời hơn thường ngày, hơi ủ rũ, vì nàng sợ đối diện với chuyện tình ý.
Nhưng nàng không thể làm Tiêu Uý Xuyên mất mặt.
“Tiêu Úy Xuyên?” Văn Yến khẽ lặp lại, mi mắt rũ xuống, che đi con ngươi như tẩm độc.
Minh Du cố nghiêng đầu đối diện hắn: “Ngươi có biết gì về huynh ấy không?”
“Ở kinh thành này, ai mà chẳng thuộc công nghiệp của Nhị hoàng tử.” Hắn đáp một cách dửng dưng, không lộ nửa phần sắc thái, chỉ có ánh mắt dần không còn trong trẻo.
Minh Du gật đầu: “Nhưng…” Nàng nhìn quanh, sợ có người rình mò, bèn ngoắc hắn cúi xuống.
Hắn khom lưng, nghiêng tai ghé lại gần. Hai người ghé sát nhau, Minh Du lại ngửi thấy mùi hương thanh lành ấy, không hiểu có tác dụng an thần không, mà nàng thấy vững dạ hơn nhiều.
Giọng nàng nhẹ như tơ: “Nhưng trong cung huynh ấy, sơ sẩy là rơi đầu. Có lúc ta cũng thấy sợ…”
Văn Yến ngẩn ngơ nhìn nàng: “Giết người không phải là bình thường sao?”
Nhất là kẻ vô dụng?
Hắn cũng hay giết người, chỉ khác là hắn nhận mình chẳng phải người lương thiện, còn Tiêu Úy Xuyên chưa chắc đã chịu nhận…
Minh Du nghe mà sắc mặt tái đi: “Sao lại bình thường?”
Như nghe chuyện nực cười, hắn cong mày mắt, nốt lệ chí đỏ ở đuôi mắt như giọt máu: “Chiến công của Nhị hoàng tử chẳng phải từ chiến trường giết người mà có sao?”
Câu nói ấy khiến nàng thấy kỳ quặc khó tả. Nàng dịch ghế, kéo xa khoảng cách giữa hai người.
Văn Yến nhạy bén bắt được biến hóa nhỏ ấy. Hắn nghiêng đầu, chẳng thấy mình nói sai chỗ nào. Hắn khom lưng đã lâu nên có hơi tê mỏi, bèn khuỵu gối ngồi xuống, đổi thành ngẩng đầu nhìn Minh Du.
Minh Du cúi đầu, nhìn thiếu niên nghiêm túc nói: “Nhưng trên chiến trường giết là giết địch.”
Văn Yến khẽ cười, không đáp nữa. Đợi Minh Du rời mắt đi, sắc mặt hắn bỗng trầm xuống, nụ cười vì thế cũng cứng lại.
“Với chúng ta, họ là địch. Nhưng với họ, chúng ta lại thành địch… Vậy đều là giết người, khác nhau ở đâu?” Hắn nói như thể ai cũng là địch, mà lại như chẳng ai là địch.
Lông mi dài của Minh Du khẽ run lên. Nàng nghĩ kỹ rồi nói: “Hình như đúng là như vậy.”
Dưới ánh tà dương, đồng tử màu hổ phách của thiếu niên càng sáng hơn. Hắn khẽ gật đầu.
Văn Yến nói: “Quận chúa, thế tử có lẽ không thích ta?”
Minh Kha không ưa Văn Yến, là vì cảm thấy người này nói năng đâu đó có vẻ kỳ quái, nửa sáng nửa tối.
Minh Du lại phản bác, nàng cho rằng Văn Yến chỉ là do xuất thân không tốt, đâu có nghĩa là phẩm hạnh thấp hèn. Người ta chẳng thể tự chọn nơi mình sinh ra, đâu thể nào chỉ vì xuất thân mà coi thấp một bậc.
Rốt cuộc hôm ấy, nhờ nàng dỗ dành, Minh Kha cũng nhìn Văn Yến thuận mắt hơn đôi chút.
“Khó nói lắm.” Minh Du trả lời thật thà: “Nhưng, Văn Yến, ngươi đừng gây chuyện.”
Nàng nói rất chân thành, bởi Vũ Vương từng căn dặn: một khi phát hiện hắn có tâm tư khác, lập tức giết không tha. Mà theo tư tâm của nàng, không mong hắn chết.
“Ta sẽ không gây chuyện. Quận chúa yên tâm.”
Minh Du mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Văn Yến phát hiện quận chúa của mình thật dễ tin lời hắn…
Còn Minh Du vẫn băn khoăn chuyện hội đăng. Từ hôm Tinh Túc Lâu có biến, nàng nghe nói Tiêu Úy Xuyên bị bệ hạ cấm túc bảy ngày.
Tuy bị cấm túc, nhưng cứ cách một ngày lại có ngự y do Tiêu Uý Xuyên phái đến bắt mạch cho Minh Du, mãi đến khi xác nhận thân thể nàng không có vấn đề gì, mộng chướng cũng lui.
Minh Du nghĩ dẫu sao đợi đến khi hết hạn cấm túc, nàng cũng nên qua thăm hỏi, tỏ chút lòng quan tâm. Còn chuyện nói trắng cảm tình, để sau hãy nói.
Ráng chiều quét qua lương đình, loang bóng thành mảng, làm những mảng tối trên mặt thiếu niên càng thêm lốm đốm.
Văn Yến ngước nhìn Minh Du cố chấp, song đợi đã lâu vẫn không nghe thấy nàng lên tiếng.
Hắn không hiểu nàng đang nghĩ gì mà ngẩn ngơ đến thế, có phải là nàng đang coi thường hắn không?
Hắn không thích cảm giác ấy: “Quận chúa đang nghĩ gì vậy? Lơ đãng rồi.”
Mắt hắn cong cong: “Không. Ta không chấp nhặt vậy đâu.”
Người luyện võ tai thính, hắn nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ, biết là Thải Điệp. Hắn liền nắm cổ tay Minh Du: “Sao trên cổ tay quận chúa lại có vết sẹo?”
Vết sẹo hắn chỉ chính là vết sẹo để lại trong huyết ngục.
Minh Du lắc đầu, không muốn nhắc đến chuyện ngày ấy: “Không biết.”
Từ xa, Thải Điệp nhìn lại. Tuy chẳng nghe rõ họ nói gì, nhưng thấy Văn Yến kéo tay áo quận chúa, nàng ấy liền tức giận. Không tiện kêu ầm lên, nàng ấy đành vội chạy tới, gỡ phắt cánh tay hắn ra.
“Đồ lưu manh, ai cho ngươi lá gan chạm vào quận chúa?”
Văn Yến không cãi lại. Hắn rũ mi, im lặng.
“Cảnh cáo ngươi, nếu dám có ý đồ xấu với quận chúa, thì ngươi chết chắc.”
Hắn vẫn im lặng, chỉ len lén nhìn Minh Du, đôi mắt đào hoa đầy bối rối.
Minh Du biết Thải Điệp hiểu lầm, liền nói: “Hắn chẳng có ý gì khác, chỉ là nhìn thấy vết sẹo ở tay ta nên hỏi han chút thôi. Chỉ là quan tâm thông thường mà thôi.”
Nghe thấy nàng nói đỡ cho hắn, Thải Điệp khuyên nhủ: “Quận chúa, nam nữ thụ thụ bất thân. Chớ thân cận quá, càng đừng để hắn đụng vào người.”
Văn Yến dịch sang bên cạnh mấy bước, kéo rộng khoảng cách giữa mình và Minh Du.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
