“Được rồi, được rồi. Nếu để người khác nghe thấy, lại dựng chuyện bịa đặt.” Minh Du kéo tay Thải Điệp: “Chúng ta đi thôi.”
Khi hoàng hôn buông xuống đến giờ thỉnh an, Minh Du theo Thải Điệp rời đi. Văn Yến trở lại cửa sân đứng canh, đợi nàng trở về, đêm nay tới phiên hắn túc trực.
Hắn chợt nhớ trong “Duyệt Nữ Ký” từng viết, các cô nương rất coi trọng dung mạo làn da, nếu lỡ có sẹo sẽ buồn rất lâu.
Nhưng sẹo do hạ cổ không thể xóa, chỉ đành che đi.
Văn Yến nghĩ nên tặng Minh Du một chiếc thủ trạc, kiểu dáng dĩ nhiên là phải khác thường. Lại thêm mặt rủ, treo mấy hạt châu vàng, chắc là sẽ rất xinh.
Gió đêm hơi lạnh.
Minh Du bước vào thiên điện, trên bàn bày đầy món mới. Tổng quản muốn đổi khẩu vị cho chủ tử, bèn mời mấy danh trù Giang Nam vào phủ.
Minh Du trông có vẻ vui lắm, nghe đồn đồ ăn Giang Nam thiên về thanh đạm, hơi ngọt, mà vị lại tươi.
Vũ Vương nói: “A Du, ngồi đi nào.”
Nghe phụ thân nói, nàng mới rời mắt khỏi các món ăn, nhìn xung quang, ai nấy mặt mày đều nặng nề, nhất là phụ thân, giữa mày u sầu chưa tan, nếp nhăn cũng sâu thêm.
Nàng biết hẳn là có chuyện, kéo ghế ngồi xuống, lại thấy Trương ma ma đi ra còn khép cửa lại.
Đêm nay, Đoàn Thần cũng có mặt.
Vũ Vương vẫn chưa chưa động đũa, thở dài: “Tinh Túc Lâu càng ngày càng càn rỡ, dám ở giữa phố bắt người luyện cổ!”
Minh Trung biết lẽ xử thế, song nay thực sự không nhịn nổi. Ông theo tiên đế dựng nên giang sơn, bao sinh linh phải bỏ mạng mới đổi được Đại Tề hôm nay, sao đành nhìn nó chôn trong tay gian thần, khí vận đoạn dứt.
Sớm hôm nay vào chầu, Minh Trung vào điện dâng sớ, liệt Tinh Túc Lâu tội chồng tội, dập đầu khẩn cầu hoàng đế thu hồi thành mệnh, lại đề nghị sớm lập trữ để yên lòng dân.
Đại Tế Ti lại bảo: “Cổ trùng Tinh Túc Lâu luyện là lương cổ giúp bệ hạ kéo dài thọ mệnh, long thể an khang mới hợp lòng dân. Sớm lập trữ, nhà ngươi có ý gì?”
Ai cũng biết đảo trắng thay đen, đánh tráo khái niệm, nhưng chẳng ai dám đứng ra giúp Vũ Vương. Mà có đứng ra giúp cũng được việc gì? Chung quy vẫn chỉ cần một lời của Đại Tế Ti.
Họ không được sủng tín như thuở tiên đế, trên có già dưới có trẻ, muốn giữ cái đầu trên cổ chỉ đành câm miệng.
Hoàng đế hiển nhiên bất vui, chỉ hẹn “sẽ nghĩ lại”, bàng quan Minh Trung rồi bãi triều.
Suốt cả ngày, Minh Trung âu sầu ủ rũ. Ông đã sống bốn mươi mấy năm, nhưng chưa từng bất lực như thế, sự hôn ám của thiên tử, sự tê dại của bách quan, không khác gì tiếp tay làm việc ác.
Minh Du cũng hiểu, cúi đầu không nói, nét cười cũng tắt lịm.
Minh Kha bất bình: “Đợi con nhập ngũ lập công, làm tới Đại tướng quân, có binh quyền ắt sẽ quét sạch Tinh Túc Lâu. Mối họa này không trừ không hả giận!”
Nhưng nói sao dễ vậy?
Thế cuộc Đại Tề nay đã chớm suy. Đế tử thưa thớt, chỉ có ba trai một gái, trong ba người con trai, Tiêu Úy Xuyên là người xuất chúng nhất. Chờ Tiêu Uý Xuyên lên ngôi, may ra mới có cơ hội vãn hồi.
“Đoàn Thần, từ cựu bộ điều thêm người, bảo vệ cho quận chúa và thế tử.”
Tinh Túc Lâu thủ đoạn bỉ ổi. Hôm nay Minh Trung dâng sớ luận tội, với tính nết hẹp hòi nhớ dai của Thương Ngô, e là hắn sẽ hạ độc thủ với Minh Du và Minh Kha.
Đoàn Thần lĩnh mệnh: “Vâng.”
Một hồi rất lâu, không khí như đông cứng lại, chỉ còn tiếng thở khẽ. Không ai nói gì nữa.
Món ăn trên bàn cũng nguội rồi.
Một lúc lâu sau, như đã hạ quyết tâm, Minh Trung nói: “Ngày mai chuẩn bị nghênh tiếp Quốc sư!”
Tan triều, Thương Ngô cố ý gọi Minh Trung, trước là khách sáo đôi câu, sau là mập mờ gõ cửa, lấy cớ “ôn lại chuyện cũ” muốn thăm Vũ Vương phủ.
Minh Trung không thể và cũng không dám từ chối. Từ lúc dâng sớ là ông đã đoán trước được chuyện này.
“A Du, ngày mai bất kể nghe thấy gì, nhìn thấy gì, con cứ ở trong viện, không được ra ngoài.” Minh Trung vẫn chưa yên lòng về tiểu nữ, dặn đi dặn lại.
Minh Du ngoan ngoãn nói: “Phụ thân cứ yên tâm.”
Còn Minh Kha là thế tử, dĩ nhiên là phải theo phụ thân đối mặt với hết thảy mọi chuyện.
Lại là một đợt im lặng. Minh Du ăn không ngon miệng, người này là người nào, cả kinh thành ai mà không biết.
Nơi Quốc sư đi qua, tất có dấu vết của Tinh Túc Lâu.
…
Vào ban đêm, mấy luồng sấm xuân xé trời. Gió chẳng còn hiền như trước, thổi cửa kêu ràn rạt. Cành cây gãy vắt ngang nhánh khác đong đưa. Hoa đào mới nở mấy ngày nay bị mưa vùi rụng thưa thớt.
Đêm ấy, Minh Du lại rơi vào mộng chướng. Trong mộng vẫn chỉ có một bóng người mơ hồ. Lần này, nàng và hắn rất gần nhau, hắn bóp gáy nàng, bắt ép nàng vùi đầu vào ngực hắn.
Nàng càng giãy giụa, hắn càng siết chặt.
Minh Du bừng tỉnh, tim đập dồn dập. Nàng nhìn ra ngoài, trời vừa tang tảng.
Từ ngày ở Tinh Túc Lâu trở về về, nàng không còn mơ thấy giấc mộng thế này nữa, sao giờ lại tái phát?
Nàng ôm ngực, điều tức, đêm qua quả thật chẳng yên.
Nàng thay áo mở cửa sổ, gió sớm thổi ùa vào, khiến cho đầu óc nàng tỉnh táo hơn. Ngoài kia mưa còn lắc rắc, chắc là sắp dứt.
Bao ngày qua, bất kể nàng dậy lúc nào, nhìn ra ngoài đều thấy bóng dáng Văn Yến, hắn như canh nàng cả đêm, có hắn nàng cảm thấy rất yên lòng.
Nhưng hôm nay lại không thấy hắn, trong lòng nàng thoáng hụt hẫng.
“Thải Điệp.” Minh Du gọi, nàng muốn hỏi tình hình trong phủ giờ ra sao. Đêm qua mãi không ngủ, nàng cứ lo ngày mai Quốc sư đến sẽ làm khó phụ thân.
Chờ một lát vẫn chẳng thấy Thải Điệp đâu, nàng gọi thêm mấy tiếng, vẫn không ai đáp lại.
Lúc đầu nàng thấy lạ, rồi lại nghĩ có lẽ vì hôm nay phải nghênh đón khách quý, người không đủ dùng, nên trên dưới đều bị gọi đi sai bảo.
Trong viện yên ắng, Minh Du sốt ruột, có mấy lần định ra xem, nhưng đều bị thị vệ chặn lại.
Nàng bứt rứt đi tới đi lui, lòng rối như tơ vò.
Bất chợt, ở góc sân nàng thoáng nhìn thấy một bóng người, từ sau cái nhìn ở Tinh Túc Lâu, nàng đã khắc sâu vào lòng hình dáng ấy.
Minh Du ngẩng đầu nhìn hắn, bên tai trái treo chuỗi linh nhỏ, trước ngực buông một lọn bím tóc hòa cùng mái tóc dài xõa xuống, thứ không đổi là chiếc mặt nạ nô hý kia.
Không rõ hắn đã đứng đó bao lâu, Minh Du cũng chẳng dám lại gần, chỉ thăm dò: “Ngươi là…”
Hắn không đáp.
Gió sớm mang sương ướt lùa tới, gạt làn sương mỏng lạnh rịn vào da. Trong viện yên ắng, chỉ nghe tiếng bạc leng keng.
Minh Du nhớ lời Văn Yến, kẻ này chẳng phải người tốt, hắn bắt người luyện cổ, nếu không muốn bị cổ trùng ký sinh đến hóa thành xương khô, gặp hắn phải tránh thật xa.
Nàng khựng bước chân, vừa nhìn vừa lùi mấy bước, mắt tràn ngập bối rối như mèo con sợ hãi, chẳng biết trốn đi đâu.
Bỗng nhiên nàng như nghe thấy một tiếng cười khẽ từ sau mặt nạ, có lẽ vì quá yên lặng khiến nàng ngỡ là ảo giác.
Nàng chầm chậm lùi lại, lối nhỏ rải đất lẫn sỏi lổn nhổn. Nàng chợt vấp phải một viên đá nhô lên, rồi trượt chân, ngã ngửa xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
