Minh Du như lá úa sương sa, khẽ thở dài, có chút tiếc nuối. Phụ vương cũng từng nói, càng đẹp càng độc.
Ngồi ở phía đối diện, thấy nàng bị dọa sợ, khóe môi hắn hơi cong lên, trong mắt cũng sáng hơn.
Nghĩ trước nghĩ sau, nàng vẫn thấy bất ổn: “Không đúng… sao ngươi lại biết rõ vậy?”
“Ác danh của hắn, trong lầu ai chẳng biết.” Hắn đáp.
Thế gian đều biết Huyền Tiêu giết người vô số, không máu không vui.
“Xem ra đúng là kẻ xấu.” Minh Du đoán trước hắn từng bị người trong Tinh Túc Lâu ức hiếp không ít. Nhớ tới vết sẹo sau lưng hắn, ánh mắt nàng càng thêm xót thương.
Văn Yến gật đầu tán đồng.
Hai người đang trò chuyện, bỗng có tiếng gõ cửa.
“A Du.”
Nhận ra giọng nói của Minh Kha, Minh Du vội mở cửa.
Minh Kha vừa từ Quốc Tử Giám về liền ghé thăm nàng. Vài tháng nữa y làm lễ đội mũ, sau đó sẽ theo quân, nên lúc này muốn ở cạnh muội muội nhiều hơn.
“Dạo này muội thế nào?” Y chưa nói câu nào đã mỉm cười, nhưng khi thấy sau lưng Minh Du còn có một thiếu niên, nụ cười lập tức đông cứng.
Thiếu niên chắp tay hành lễ ngay ngắn.
Minh Kha từng nghe phụ vương sắp xếp người hầu thân cận cho Minh Du, thì ra là hắn.
Văn Yến khẽ gật đầu.
Dù là ân nhân, nhưng Minh Kha vẫn thấy hắn có ý đồ. Có ơn thì báo, bám lấy A Du làm gì?
Văn Yến không né tránh ánh nhìn không có thiện cảm của Minh Kha, thẳng thắn nói: “E là thế tử hiểu lầm rồi. Là quận chúa gọi ta vào giúp.”
Minh Du cũng đỡ lời: “Thấy tay hắn chuẩn, lại rành xỏ tai, nên muội nhờ hắn xỏ tai giúp muội.”
Nghe vậy Minh Kha mới để ý đôi khuyên tai trên tai nàng. Hoa văn tinh xảo, đường nét khác lạ.
“Đẹp!” Nói chuyện với nàng, y tự nhiên mặt mày rạng rỡ: “Muội muội của ta là đẹp nhất.”
Bị khen đến đỏ mặt, Minh Du khẽ đẩy tay ca ca: “Huynh đừng nói nữa, còn có người ngoài ở đây mà.”
Minh Kha liếc xéo Văn Yến, rồi dặn dò nàng: “A Du, tránh xa tên này ra. Phàm là kẻ bước ra từ Tinh Túc Lâu, không có ai tốt.”
“Ca ca, nhưng trừ kẻ ác ra cũng có người đáng thương mà.”
Như Văn Yến vậy.
Nghe thấy chữ “đáng thương”, sắc mặt Văn Yến thoáng phức tạp, khó đoán.
Trong lòng hắn cười lạnh, kẻ đáng thương tất có chỗ đáng giận, nào có ai thật sự vô tội. Minh Kha cũng buông thẳng lời ấy ra.
Minh Du nghẹn họng, sợ làm khó Văn Yến, bèn kéo tay y, tiện thể cho hắn lui ra ngoài: “Muội biết rồi. Còn chân huynh sao rồi?”
Từ khe giữa hai người, nàng lén nháy mắt với Văn Yến. Hắn bắt được ánh nhìn, biết điều rút lui.
Minh Kha chưa kịp nhận ra, vừa quay lại đã quát: “Đứng lại.” Lời răn đe còn chưa xong, giờ thả đi nhỡ về sau hắn nảy sinh ý xấu với muội muội thì sao.
Minh Du vội nhét miếng mật nhân cao vào miệng y: “Huynh ăn đi, ăn đi. Đây là đồ ban thưởng của Hoa Cẩm công chúa đó.”
Những điều muốn dạy dỗ bị ụm trong miệng, Minh Kha đành trơ mắt nhìn Văn Yến hành lễ rồi lui ra ngoài. Không biết có phải hoa mắt hay không, dường như y nhìn thấy hắn khom đầu khẽ cười.
“Này…”
Tiếng cửa gỗ khép lại át đi giọng nói của y.
Vừa trở về phòng, Văn Yến lập tức cài then cửa. Đến khi cửa mở ra, một người mặc y phục đen, đeo mặt nạ nô hý bước ra. Hắn nhún người phóng lên mái nhà, lướt qua đầu đao góc ngói, thân pháp như quỷ mị, thoắt cái đã mất hút.
Từ sự cố ở Tinh Túc Lâu, tin tức bị phong tỏa, kẻ lạ không được dạo quanh. Trong dân gian đồn rằng đan dược trường sinh cần “dẫn” là mạng người, máu dân đen hèn rẻ, nên phải lấy huyết hoàng thân, vì thế mới bày ra cuộc ám sát. Lại có người nói hoàng đế chần chừ chưa lập thái tử, Nhị hoàng tử nôn nóng, ra tay từ Tinh Túc Lâu, mưu nghịch đoạt vị.
Mật thất dưới Tinh Túc Lâu.
“Thiếu chủ, việc ngài dặn đã xong.”
Ánh lửa chập chờn quệt nửa mặt người áo đen, nửa sáng nửa chìm. Hắn lười nhác nghiêng người: “Minh Trung không sinh nghi chứ?”
Dù Minh Trung giờ không còn binh quyền, nhưng lăn lộn quan trường bao năm, đâu dễ qua mặt.
Kẻ quỳ dưới đất ngón tay khẽ co lại: “Thuộc hạ làm kín như bưng, thân phận của ngài sẽ không có ai hoài nghi.”
“Ngươi nói không hoài nghi là không hoài nghi?” Hắc y nhân bất chợt ngồi thẳng, một tay đặt lên gối, giọng lơ đãng.
Cảnh Nguyên hoảng hốt, người run bần bật, cố gắng trấn tĩnh: “Minh Trung sai người tra gốc gác của Văn Yến, từ lúc vào Tinh Túc Lâu, đến cả hồ sơ mỗi chuyến theo chủ xuất hành, ông ta đều lật xem…”
Chưa dám thở, hắn ta vội nói tiếp: “Xin ngài yên tâm… thuộc hạ đã làm chu toàn, trong hồ sơ ghi nhiệm vụ rất ít.”
Hắn ta liếc trộm lên chỗ cao, chỉ thấy một đôi mắt âm u lạnh lẽo, không mảy may chút hơi ấm. Hắn ta vội cúi sấp mặt xuống, lắp bắp nói: “Toàn việc lặt vặt, như dọn hậu sự… sẽ không ai nghi ngờ ngài là người xấu.”
Sau mặt nạ nô hý là nét chán ngán, ngu quá. Người xấu còn cần ai nghi ngờ? Hắn chỉ cần một thân phận sạch sẽ.
Hắn hạ tay khỏi đầu gối, bắt chéo chân: “Được rồi. Thân phận tạm ổn là được. Bên triều đình thế nào? Lão hồ ly Đại Tế Ti nói gì?”
“Đại Tế Ti bảo cổ trùng đã ăn mòn huyết mạch hoàng đế, giờ đang là trạng thái hồi quang phản chiếu, chẳng sống được bao lâu. Việc cấp bách là khử Tiêu Úy Xuyên, hắn chết, Đại Tề khó mà gượng dậy.”
Vua đương triều mê đắm đan đạo, mơ vương vị vĩnh cửu, quá thiên mệnh liền một bề cầu trường sinh. Tập hợp trí giả khắp thiên hạ, cuối cùng mời được một Đại Tế Ti từ Miêu Cương. Nghe nói ngày gieo cổ trùng, bệnh tật trên người vua bỗng tốt lên. Vua mừng rỡ, phong hắn ta làm Quốc sư, ban danh “Thương Ngô”.
Vở kịch đã khai màn, ngươi ca xong ta bước ra. Hắn thấy trò này càng lúc càng thú vị. Ánh mắt lười nhác chưa tan: “Đẩy sớm kế hoạch. Ta phải chấm dứt mọi nghi ngờ trong lòng Minh Trung. Ông ta giữ ta lại là để moi manh mối của Tinh Túc Lâu.”
Ngày xưa, tin triều đình cùng giang hồ cùng xây dựng Tinh Túc Lâu vừa được tung ra, Minh Trung nhất mực phản đối, cho rằng sát thủ vong nhân tính, cầm tiền là lấy mạng, lâu dần tất loạn cương thường. Vài năm qua, dựa bóng triều đình, Tinh Túc Lâu tung hoành, ngoài sáng nhận tiền làm việc, trong tối thay vua bịt miệng gian thần, vua đã nếm vị ngọt, đương nhiên mắt nhắm mắt mở. Bởi thế Minh Trung mãi khó lần đến cửa tra xét.
Cảnh Nguyên dâng một phong thư. Huyền Tiêu bẻ sáp, rút thư lướt mắt nhìn qua rồi quăng cả thư lẫn phong bao vào lò than.
Từ hôm được Minh Du cho phép, Văn Yến đôi lúc vắng hai canh giờ. Đoàn Thần cho người bám theo, chỉ thấy hắn ra ngoài mua đồ ăn. Túi hương bên hông nhồi căng, ngực áo cũng nhét đủ thứ kẹo, như thế mới hớn hở về phủ, còn không quên mua phần cho Minh Du.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
