Cô Quan liếc nhìn ba nam sinh trước mặt. Hai kẻ trong số đó lộ rõ vẻ bất cần xấc xược, còn Giang Tư Trừng thì dửng dưng như không. Lời nói của Dụ Vãn Linh chẳng khơi lên trong cậu chút gợn sóng cảm xúc nào. Dường như cậu đã quá quen với việc được người khác bao che, cảm thấy chẳng có gì lấy làm lạ.
Cô Quan nghiêm nghị nhắc nhở Dụ Vãn Linh: "Em đừng sợ, phải nói sự thật! Kẻ đứng sau giật dây người khác cũng đáng trách như kẻ ra tay đánh người! Hôm nay em bao che cho người ta, sau này người ta sẽ thấy em dễ bắt nạt, em có biết không?!"
"Em không sợ." Dụ Vãn Linh ngẩng mặt lên, kiên định nhìn Cô Quan: "Mọi chuyện đúng như lời em nói ạ."
Dụ Vãn Linh ngoài mặt thì bênh vực cậu, nhưng trong lòng cô lại tường tận hơn ai hết: Giang Tư Trừng chính là kẻ xúi giục, là cậu cố tình để mặc mọi chuyện xảy ra. Ngay cả khi cậu không trực tiếp sai khiến, người khác cũng sẽ tự động suy đoán tâm tư của cậu, mò mẫm ra cách giải quyết hợp ý cậu nhất. Không vừa ý cậu thì cậu cũng chẳng chịu để yên.
Giang Tư Trừng khẽ nhếch mép, nụ cười vô hại như sương sớm. "Tôi cũng là nạn nhân mà. Cô Quan, có phải cô đang lấy việc công trả thù riêng không? Lúc trước việc không để cô dạy môn Toán lớp 1 là kết quả do toàn thể phụ huynh lớp 1 bỏ phiếu biểu quyết, xin cô đừng trút giận lên đầu tôi."
Văn phòng vốn không phải chốn riêng tư, đây là nơi làm việc chung của không ít giáo viên. Ngay lúc này cũng có các thầy cô khác đang bận rộn công việc. Vừa nghe thấy lời mỉa mai công khai của Giang Tư Trừng, ai nấy đều ngẩng đầu tò mò ngó sang.
Sắc mặt Cô Quan cũng chẳng mấy dễ coi, lạnh lùng lên tiếng: "Chuyện nào ra chuyện đó! Cô không cố ý nhắm vào em! Cũng chẳng thù hằn với ai cả!"
Dứt lời, cô bắt buộc hai nam sinh kia phải cúi người tạ lỗi với Dụ Vãn Linh.
"Cô sẽ phản ánh chuyện này lại với giáo viên chủ nhiệm lớp các em, sau này bớt giở trò ức hiếp học sinh ngoan hiền của lớp cô đi!" Cô Quan hậm hực nói, đoạn xua tay đuổi đám người kia về lớp.
Dụ Vãn Linh hơi kinh ngạc. Cô không ngờ Giang Tư Trừng bề ngoài nom nho nhã như vậy mà mở miệng ra lại chẳng chừa cho người ta chút mặt mũi nào. Cậu ta dùng tông giọng lịch sự nhất để ngang nhiên khiêu khích giáo viên, phun ra những lời làm mất mặt cô ấy đến thế.
Cô Quan đành bó tay trước Giang Tư Trừng, hơn nữa người bị hại là Dụ Vãn Linh cũng chối bỏ sự thật nên cô cũng chẳng màng vướng vào đống rắc rối này nữa, trực tiếp tống khứ bọn họ đi cho khuất mắt.
Đợi nhóm người Giang Tư Trừng rời đi, Cô Quan liền thúc giục Dụ Vãn Linh mau chóng trở về lớp. Chẳng ngờ cô bỗng dưng gập người cúi chào cô ấy thật sâu.
"Cô Quan, em cảm ơn cô đã đứng ra bênh vực em!"
Cô Quan cũng chẳng ngờ cô sẽ mở lời cảm ơn. Cô sững sờ trong giây lát, mấp máy môi định đáp lại vài câu rồi lại thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
