Vừa bước vào lớp, lập tức có bạn xúm lại dò hỏi. Biết tin Cô Quan phải ngậm đắng nuốt cay, mọi người liền châm chọc: "Đã bảo mà, Nữ ma đầu cũng chỉ được cái tiếng to mồm thôi, cô ấy làm gì nổi Giang Tư Trừng cơ chứ!"
Ngay cả cậu bạn cùng bàn cũng cười nhạo: "Tài hèn sức mọn mà cứ thích ra dẻ."
Dụ Vãn Linh biết rõ bạn cùng bàn đang mỉa mai Cô Quan. Cô thật chẳng thể hiểu nổi, rõ ràng việc làm của Cô Quan là hoàn toàn đúng đắn, cô ấy đang nỗ lực đòi lại công bằng cho mình, cớ sao lại phải hứng chịu sự khinh bỉ từ học trò.
Dụ Vãn Linh không nói gì. Lúc tan học, cô tạt vào tiệm mua một ít nguyên liệu thủ công. Mất trọn mấy ngày trời, cô đã hoàn thành một bó hoa thủ công vô cùng xinh xắn. Cô dự định nhân ngày Nhà giáo sẽ lén lút đặt nó lên bàn làm việc của Cô Quan.
Không biết quy định ở trung học Thực Nghiệm có gắt gao hay không. Ở những trường học khắt khe, giáo viên tuyệt đối không được nhận quà cáp. Cơ mà cô cũng đào đâu ra tiền để mua những món quà đắt đỏ.
Cô rất biết ơn Cô Quan đã vì mình mà lấy lại công đạo. Thế nên cô mong mỏi Cô Quan có thể thấu hiểu lòng biết ơn chân thành của cô. Cô không mong muốn Cô Quan phải nghe thấy những lời đàm tiếu từ đám học sinh. Hành động nghĩa hiệp chẳng cớ gì lại phải chịu đựng sự giễu cợt.
Chớp lấy khoảng thời gian ăn tối vào thứ hai, Dụ Vãn Linh rón rén lẻn vào văn phòng để tặng hoa. Cô biết các thầy cô khối 12 cứ mỗi thứ hai hàng tuần sẽ tổ chức họp giao ban, vào giờ này văn phòng thường vắng tanh vắng ngắt.
Đặt đồ ngay ngắn xong xuôi, cô lập tức chuồn ra ngoài, cắm đầu cắm cổ chạy xuống cầu thang. Cô toan lao đến nhà ăn để giải quyết bữa tối cho lẹ, nào ngờ lại vô tình đụng độ Giang Tư Trừng đang đi lên lầu.
Đoạn hội thoại này là cô bốc phét tùy cơ ứng biến. Hồi bé cô lấy đâu ra tiền tiêu vặt mà mua tạp chí đọc cơ chứ. Mọi chuyện toàn dựa vào ba dòng tiêu đề chềnh ềnh trên trang bìa để chém gió. Hệt như đang ngồi viết bài văn nghị luận tại trận vậy, xoay quanh đề bài mà tùy cơ ứng biến chém tung trời.
Màn ứng khẩu này xem chừng khá hiệu nghiệm. Giang Tư Trừng đã bước lên đến tận bậc thang cao nhất thế mà thực sự khựng lại.
Cậu xoay người, đứng ngược sáng, dùng ánh mắt bề trên bễ nghễ nhìn cô.
Thấy lời nói của mình phát huy tác dụng, Dụ Vãn Linh ba bước gộp làm hai chạy tới sát bên cậu. Cô dán mắt vào góc nghiêng của cậu, nói nhỏ: "Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Tôi cóc tin cậu nhã nhặn tử tế như vẻ bề ngoài đâu."
Cuối cùng thì ánh mắt của Giang Tư Trừng cũng hướng về phía cô. Hai luồng nhãn quang giao thoa, tựa hồ đang khai mào một cuộc chém giết không tiếng động.
"Nghi ngờ tôi? Cậu xứng sao? Chắc cậu thi còn chẳng lết nổi bốn trăm điểm đâu nhỉ?" Nói đến đây, khóe môi cậu khẽ cong lên, khinh khỉnh liếc nhìn cô, chậm rãi gằn từng chữ: "Đồ - rác - rưởi - lớp - 20."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



