Nghe vậy, Vân Như Trân cũng tỏ vẻ hài lòng. Bà liếc nhìn Bình Thúy, Bình Thúy miễn cưỡng bước lên đỡ Đậu Hòa dậy.
"Con bé này, thật là một đứa đáng thương... Chỉ tiếc là vướng phải chuyện thị phi như vậy." Vân Như Trân thở dài, nhưng trong lòng đã thư thái hơn đôi chút. Bà cầm tách trà nhấp một ngụm, rồi chậm rãi nói tiếp chuyện quan trọng nhất: "Con có lòng như vậy là tốt. Nhưng cũng đừng quá lo lắng, nếu phụ thân con thật sự ghét bỏ con, ta có muốn giữ con bên cạnh làm nha hoàn hầu hạ cũng không được."
Đậu Hòa ngỡ ngàng ngẩng lên.
Vân Như Trân tiếp tục nói, giọng không nhanh không chậm: "Trước khi đón con về, ông ấy đã quyết định rồi. Đối ngoại, chỉ tuyên bố rằng tứ cô nương nhà họ Đậu đã qua đời, từ nay về sau, không còn ai như vậy nữa. Con, từ giờ sẽ mang danh nghĩa biểu cô nương từ quê nhà Tương Châu đến, tạm thời được gửi nuôi trong phủ chúng ta. Về lai lịch của con, ai cũng không được nói sai, con đã rõ chưa?"
Đậu Hòa không biết mình đã vượt qua sự ngỡ ngàng và hoang mang như thế nào, đến khi kịp nhận thức lại, nàng đã bái biệt Đại nương tử, cùng Xuân Oanh rời khỏi chính sảnh.
Trở về viện Lê Hương, Đậu Hòa trằn trọc không thể ngủ. Nửa đêm thức dậy đi giải khuây, không biết thế nào lại đi đến bên giếng nước, nơi Trang bà tử đã tự vẫn.
Cái giếng này vốn dùng để nấu nước, giặt giũ và rửa ráy trong viện. Sau khi Trang bà tử nhảy xuống, Đại nương tử chê rằng người chết gây điềm xấu, liền sai người lấp giếng lại.
Tối nay Đậu Bình Yến đến tìm nàng, nói rằng cái chết của Trang bà tử có lẽ không thoát khỏi liên quan đến Mã di nương. Nếu là trước đây, Đậu Hòa chắc chắn không tin, làm sao di nương có thể nhúng tay vào chuyện giết người? Di nương thậm chí còn không dám giết gà.
Nhưng chính di nương đã thừa nhận với nàng, bà từng giết một người... lão thầy bói mù năm xưa.
Đậu Hòa ngồi bên giếng.
Nấp sau một cột trụ, nàng thò đầu nhìn, chỉ thấy một người đang ngồi xổm dưới đất, không biết đang đốt thứ gì, vừa đốt vừa khóc thầm. Đậu Hòa nghẹn cổ họng, lên tiếng hỏi: "Ai đó?"
Người nọ giật mình đứng bật dậy, hoảng loạn đá đổ chậu lửa rồi vụt chạy mất, chỉ để lại một vệt bóng dáng mờ nhạt trong đêm.
...
Sáng sớm hôm sau, Đậu Hòa tỉnh dậy, nhớ đến chuyện nửa đêm hôm trước, nàng phân vân không biết là mơ hay thực, cuối cùng vẫn quay lại chỗ đó xem thử. Chỉ thấy chậu lửa đã bị dọn đi, mặt đất chỉ còn lại một ít tro tàn.
"Đúng là quái lạ, rốt cuộc là ai vậy?"
Sáng nay, Xuân Oanh cũng nghe nàng kể lại chuyện này. Góc hành lang phía tây bắc cách không xa dãy nhà hậu viện, kẻ khả nghi có rất nhiều. Nhưng Đậu Hòa dường như không muốn truy cứu thêm, chỉ thản nhiên nói: "Em nhớ cẩn thận, đừng để người có ý đồ xấu lẻn vào là được. Nghĩ lại cũng thấy sợ thật."
"Được, em sẽ nói với Miêu bà tử một tiếng."
Xuân Oanh vừa nói xong, đột nhiên một bóng người xuất hiện. Đậu Hòa đang uống cháo, bỗng nghe tiếng bàn tròn bị vỗ mạnh một cái. Ngẩng đầu lên, nàng thấy người đến là Đậu Vân Tranh... tam tỷ của nàng, con gái của Tào di nương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)