Đậu Hòa và Vân Tranh vốn không có giao tình gì. Ban đầu nàng cứ tưởng Vân Tranh đến là để châm chọc, nên cũng không để tâm, cúi đầu tiếp tục ăn cháo. Nhưng Vân Tranh nhìn nàng một hồi lâu, chẳng hề nói lời châm biếm nào, mà chỉ hỏi: "Muội có nhớ hôm nay là ngày gì không?"
Đậu Hòa đặt bát xuống, thật sự suy nghĩ một chút nhưng không nhớ ra.
Vân Tranh đưa tay ra: "Muội cho ta mượn miếng ngọc bội của muội đi, miếng ngọc bội hoa văn Như Ý mà Bình Yến tặng muội ấy."
Thấy Đậu Hòa lắc đầu từ chối, Vân Tranh vội nói: "Xem ra muội cũng không nhớ. Được rồi, ta nói cho muội biết... chiều nay Đại nương tử phủ Ngụy Thông phán Châu Sự sẽ đến thăm nhà, chính là người mà mẫu thân có ý định bàn chuyện hôn sự với ta. Miếng ngọc bội hoa văn Như Ý ấy rất hợp với áo khoác ta định mặc, muội cho ta mượn một chút đi."
Đậu Hòa không mấy tin tưởng lời của Vân Tranh.
Thật ra mượn thứ khác nàng cũng không để tâm, nhưng miếng ngọc bội này là do đệ đệ tặng, nàng vô cùng trân quý, luôn mang theo bên mình. Còn Vân Tranh muốn mượn nó làm gì, nàng không thể chắc chắn. Vì thế, nàng vẫn kiên quyết từ chối.
Nào ngờ, sự từ chối này lại khiến Vân Tranh nổi giận.
Ban đầu nàng ta cũng không quá muốn miếng ngọc bội đó, nhưng thấy Đậu Hòa từ chối ngay mà không cần suy nghĩ, nàng ta chợt nhớ đến lời khuyên của "người kia”: "Nàng ta không phải máu mủ nhà họ Đậu, muội sợ gì nàng ta? Nàng ta không cho mượn, chẳng phải là muốn khiêu khích muội sao? Nếu muốn ở lại nhà họ Đậu, đương nhiên nàng ta phải tìm một người để lập uy, mà muội chính là đối tượng dễ ra tay nhất."
Vân Tranh nghĩ ngợi một hồi, quả nhiên "người kia" đã nói đúng. Cơn giận lập tức bốc lên, nàng ta đập bàn, trừng mắt quát lớn: "Muội chỉ là một đứa con hoang, phụ thân không đuổi muội đi đã là nể mặt rồi! Muội còn dám vênh váo với ta? Ai cho muội cái gan đó?"
Đậu Hòa bị tiếng quát bất ngờ làm giật mình, nhưng nàng không sợ hãi, thẳng lưng đáp lại: "Giữ ta lại là Chủ quân và Đại nương tử, nếu tỷ không hài lòng, có thể đến chỗ họ làm ầm lên, cớ gì lại đến đây tức giận với ta?"
Đậu Hòa nghĩ vậy, nước mắt vô thức rơi xuống mu bàn tay, nhưng nàng nhanh chóng lau đi.
Nàng không muốn tiếp tục nói chuyện với Vân Tranh nữa, liền quay người rời đi.
Khi ra đến sân, Xuân Oanh đuổi theo, giọng đầy bất bình: "Tam cô nương thật quá đáng, em đi nói chuyện này với Nhị gia ngay!"
Nghe vậy, Đậu Hòa vội vàng kéo nàng ấy lại: "Đừng đi."
"Vì sao?" Xuân Oanh hỏi: "Là Tam cô nương vô lý trước, chẳng lẽ cứ để chuyện này trôi qua sao?"
Đôi mắt Đậu Hòa vẫn còn đỏ hoe, nàng nhỏ giọng đáp: "Vân Tranh cũng là tỷ tỷ ruột của đệ ấy. Nếu em nói với đệ ấy, đệ ấy sẽ phải làm gì? Chẳng phải sẽ khiến đệ ấy khó xử sao? Hơn nữa, nàng ta cũng chưa làm gì ta cả. Bây giờ mọi chuyện đã khác xưa, ta chẳng là gì cả. Nếu ngay cả chút nhẫn nhịn này cũng không chịu được, thì còn mong gì ngày mai tốt đẹp hơn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)