Nếu nàng truy hỏi Bình Thúy vì sao lại nói dối, nàng ta chắc chắn sẽ lật ngược tình thế, giả vờ tỏ ra vô tội và nhất định chờ Chủ quân xử lý, vậy chẳng khác nào không xem Đại nương tử ra gì.
Bình Thúy nắm chắc nàng không dám làm vậy.
Đậu Hòa khẽ cười trong lòng. Đôi khi, việc sống mà không ai để ý đến, luôn tỏ ra mềm mỏng, để người khác nghĩ rằng mình dễ bắt nạt, lại là một cách sinh tồn khác.
Chỉ thấy Đậu Hòa dập đầu xong, mặt bỗng đỏ lên, ho mạnh vài tiếng. Xuân Oanh hoảng sợ, vội vỗ nhẹ lưng nàng. Đậu Hòa khẽ xua tay, gương mặt hoảng hốt: "Mẫu thân, con không phải... con không có..."
Bình Thúy đang chờ nàng phải chịu thiệt thòi, nhìn xem trò hay, không ngờ Đậu Hòa đột nhiên chuyển hướng, ánh mắt lấp lóe: "Bình Thúy tỷ tỷ, chẳng phải tỷ nói Đại nương tử không trách ta sao?"
Câu nói này tuy ngoài dự liệu, nhưng lại trúng ngay vào điểm yếu của Bình Thúy. Nhắc đến Đại nương tử, nàng ta đâu dám sơ suất.
Bình Thúy cười lạnh, định lên tiếng, nhưng Đậu Hòa đã quay sang Vân thị, cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ: "Mẫu thân... con không dám về, nghe nói người không giận con, con mới dám quay lại..."
Nói rồi, nàng liên tục dập đầu: "Mẫu thân... không, Đại nương tử, xin người cho con được ở lại nhà họ Đậu! Mã di nương phạm phải lỗi lầm lớn, con biết mình không còn mặt mũi gặp người! Xin Đại nương tử đừng bán con đi, cho dù là ở lại làm nha hoàn, hầu hạ các cô nương cũng được!"
Đậu Hòa vừa khóc vừa cầu xin, Xuân Oanh cũng quỳ xuống theo, đầu cúi sát đất.
Vân thị nhìn nàng với vẻ suy tư, vốn dĩ nàng đã bệnh sẵn, nay quỳ đến mức thở dốc. Không hiểu sao, bà có chút mềm lòng. Nhớ lại trước kia, Đậu Hòa luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, không gây chuyện, không ồn ào, khác xa với Mã di nương thích tranh đấu.
Vân thị không có con gái, bốn tỷ muội trong nhà họ Đậu đều là con vợ lẽ. So với ba người kia, Đậu Hòa là người mờ nhạt nhất, rất ít khi xuất hiện trước mặt bà. Có lẽ vì điều này mà Vân thị mới nghe theo lời Đậu Bình Yến, đứng ra cầu xin giúp nàng.
"Thôi được, đứng lên đi."
Vân thị xoa xoa trán, liếc nhìn Bình Thúy.
Bà ra hiệu cho Xuân Oanh đỡ Đậu Hòa ngồi lên ghế, giọng dịu lại: "Bình Thúy gọi con đến là có ý tốt, không phải cố ý lừa gạt con. Con cũng là người hiểu chuyện, biết thân biết phận, không uổng công ta đã nói giúp con một lời."
Đậu Hòa định quỳ xuống lần nữa, nhưng Vân thị ngăn lại: "Được rồi, nền nhà lạnh, đừng quỳ nữa. Người con phải cảm ơn là Bình Yến, vì muốn con được trở về, nó đã tốn không ít công sức, quỳ ở trước mặt phụ thân nó đến nỗi môi cũng sắp nứt ra."
Nói thì nói vậy, nhưng Đậu Hòa vẫn nghe được tiếng hừ nhẹ của Vân thị, nhỏ đến mức khó nhận ra. Còn gương mặt Bình Thúy đứng bên cạnh, vẫn là vẻ kiêu căng và khinh thường.
Trong khoảnh khắc nhận ra ẩn ý, Đậu Hòa bỗng chợt hiểu, đây là một lời cảnh cáo.
Nàng vội vàng đứng dậy, không màng gì khác, lập tức bước lên phía trước hành lễ. Ngẩng đầu nhìn Vân Như Trân, giọng nói chân thành từ tận đáy lòng: "Ân tình của đệ đệ, con không dám quên. Đại nương tử cũng đã nhọc lòng khuyên giải cho con, Đậu Hòa há lại không biết ơn sao? Nếu sau này có thể ở bên hầu hạ Đại nương tử, đó chính là ân huệ của trời cao, là phúc phận mà con tu luyện mấy đời mới có được!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)