Cô không biết rằng, ở trên sân thượng, sau khi cô rời đi.
Ba Gia đã cẩn thận ghé sát bên người ngài Thẩm, ướm lời hỏi: "Ngài Thẩm, ngài... thật sự không nhìn trúng ai sao?"
Người đàn ông xoay vần chiếc bật lửa, không nói lời nào.
Ba Gia là một tay lão luyện trong việc quan sát sắc mặt. Hắn ta có thể lăn lộn để thâu tóm được cái khu vực này, cũng chính là nhờ vào sự nhạy bén đó.
Vừa rồi, ánh mắt của ngài Thẩm đã dừng lại trên người cô gái gầy gò và trắng trẻo nhất kia thêm không phẩy năm giây.
Chỉ không phẩy năm giây đó thôi, đã là quá đủ rồi.
Tâm tư của các ông lớn, mày không được đoán bừa, nhưng cũng không thể không hiểu.
Nhân vật như ngài Thẩm, nói "không cần" chưa chắc đã là thật sự không cần. Có lẽ y chỉ là khinh thường việc mở miệng trong hoàn cảnh này, hoặc vì một lý do nào khác. Nhưng nếu hắn ta thật sự tin là thật, thì đó mới là ngu xuẩn.
"Ngài Thẩm." Ba Gia cười càng thêm nịnh hót. "Con bé xem bản đồ lúc nãy cũng có chút thú vị. Tuy hơi gầy một chút nhưng gốc gác sạch sẽ. Hay là tôi cứ giữ nó lại cho ngài? Đợi dạy bảo xong xuôi thì sẽ đưa qua cho ngài sau."
Chiếc bật lửa trong tay ngài Thẩm "tạch" một tiếng, đóng lại.
Y ngước mắt, đôi đồng tử đen sâu thẳm không chút gợn sóng, chỉ hờ hững liếc nhìn Ba Gia một cái.
“Tùy ông.”
Dứt lời, y đứng dậy, sải bước rời đi giữa vòng vây của đám vệ sĩ, chẳng thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Ba Gia nhìn theo bóng lưng y, đưa tay quẹt đi lớp mồ hôi lạnh trên trán, gương mặt lộ ra nụ cười đắc ý vì gian kế đã thực hiện được.
Hắn ta đã cược đúng rồi.
Vị này quả nhiên đã nhìn trúng con bé đó.
*
Hạ Chi Dao cuộn tròn trên tấm phản gỗ trơ trọi, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.
Ở đây rất yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh này không hề làm cô thấy thả lỏng chút nào.
Người đàn ông lúc nãy...
Hạ Chi Dao nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh y ngồi trên ghế xoay vần chiếc bật lửa.
Y quá cao lớn, dù đang ngồi cũng tỏa ra một loại áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, đen thẳm, không một chút cảm xúc. Khi y nhìn người khác nào có giống như đang nhìn đồng loại đâu cơ chứ, mà như là đang nhìn lũ kiến hôi dưới chân vậy.
Đó là một sự coi thường tuyệt đối với sinh mạng.
Loại người này còn đáng sợ hơn cả hạng người viết chữ "ác" lên mặt như sếp Ba ấy chứ.
Nếu không may mà rơi vào tay y...
Hạ Chi Dao rùng mình, không dám nghĩ tiếp nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh.
Vách tường rất cao, sát trần nhà có một ô cửa sổ nhỏ bằng bàn tay, bên trên dán một lớp nilon đầy bụi bẩn, gió thổi qua làm lớp nilon kêu sột soạt.
Cô leo lên, kiễng chân. Độ cao vừa đủ để mắt cô ghé sát vào ô cửa.
Lớp nilon bị rách một lỗ nhỏ, vừa vặn để cô nhìn trộm thế giới bên ngoài.
Thế nhưng, chỉ một cái liếc mắt này đã khiến cô rơi thẳng xuống địa ngục sâu hơn.
Đập vào mắt cô là một khoảng sân đất trống trải, xung quanh giăng hàng rào kẽm gai cao vút, mấy ngọn đèn pha rọi thẳng xuống sân, khiến nơi đó như nhiễm một màu trắng bệch đầy chết chóc.
Một đám người đang vây quanh giữa sân, kẻ huýt sáo, người hò reo phấn khích như thể đang xem một trận bóng vậy.
Giữa đám đông, một bóng người gầy yếu đang nằm bò dưới đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
