Ánh mắt cô lướt qua tất cả mọi người có mặt ở đây, rồi dừng lại trên bức tường đối diện.
Trong đôi mắt trong veo ấy, nỗi sợ hãi đang dần rút đi, thay vào đó là một sự tập trung chăm chú, khao khát kiến thức, thậm chí là một tia sáng gần như si mê.
Thẩm Ngự nhìn theo hướng tấm mắt của cô.
Chỉ là một tấm bản đồ cũ mà thôi.
Đó là thứ y tiện tay lấy từ nhà một tên cầm đầu thế lực bản địa đã sa cơ vài năm trước, rồi tùy ý đưa nó cho Ba Tắc, không ngờ hắn ta lại nịnh nọt mà treo nó lên đây.
Cô... đang xem bản đồ ư?
Một cô gái đang lâm vào cảnh khốn cùng, trong thời khắc sinh tử như thế này, lại còn tâm trí để nghiên cứu một tấm bản đồ cũ sao?
Thú vị đấy.
Khóe môi Thẩm Ngự dường như hơi nhếch lên một chút, nhưng biên độ nhỏ đến mức có thể bỏ qua. Y thu hồi tầm mắt, phẩy tay với Ba Gia đang đứng bên cạnh.
"Đưa xuống hết đi."
Vẫn là giọng điệu lạnh lùng không chút hứng thú, như thể vừa rồi chưa hề có chuyện gì từng xảy ra.
Ba Gia như được đại xá, vội vàng xua tay: "Nghe thấy chưa? Còn không mau cút đi!"
Hạ Chi Dao bị tiếng quát này làm cho giật mình bừng tỉnh, tựa như vừa rơi xuống từ một giấc mộng dài.
Những giọt mồ hôi lạnh lúc này mới túa ra, thấm đẫm lớp áo mỏng manh.
Vừa rồi... cô đã làm gì vậy?
Cô vậy mà lại có thể thất thần ở một nơi như thế này sao?
Cô không dám chần chừ thêm chút nào nữa, vội đi theo những cô gái khác, rời khỏi sân thượng này như đang trốn chạy.
Trở lại căn phòng nhỏ tối tăm đầy mùi ẩm mốc, các cô gái đều ngã quỵ xuống đất.
"Làm tôi sợ muốn chết... Người đàn ông đó là ai vậy? Khí thế thật đáng sợ."
"Ở trước mặt hắn, đến Ba Gia còn giống như cháu chắt, chắc chắn là nhân vật tầm cỡ trên trời rồi."
"Tôi thấy thà rằng được hắn chọn trúng... còn hơn ở lại chỗ này, không biết rồi sẽ ra sao..." Một cô gái khác vừa khóc vừa nói.
Hạ Chi Dao tựa lưng vào tường, há miệng thở dốc từng ngụm từng ngụm.
Cô sợ đến mức toàn thân lạnh toát.
Người đàn ông lúc nãy, chỉ cần một ánh mắt thôi mà đã khiến cô cảm thấy như bị bóp nghẹt cổ họng, gần như nghẹt thở.
Quá đáng sợ.
Cô tuyệt đối không thể rơi vào tay hạng người như vậy được.
Đột nhiên, cửa phòng lại bị mở ra. Vẫn là tên canh gác lúc trước, ánh mắt hắn đảo quanh phòng một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Hạ Chi Dao.
"Mày, ra ngoài."
Máu trong người Hạ Chi Dao lập tức lạnh ngắt.
"Tại sao lại là cô ấy?" Cô gái bên cạnh không nhịn được mà hỏi hắn.
Tên canh gác thiếu kiên nhẫn, khạc một bãi rồi nói: "Lệnh của Ba Gia, đâu ra mà lắm câu hỏi thế!"
Cánh cửa sau lưng cô đóng "rầm" một tiếng rồi khóa chặt lại.
Căn phòng này khá hơn căn phòng trước đó một chút.
Tuy đơn sơ nhưng có một chiếc giường tương đối sạch sẽ, thậm chí còn có một nhà vệ sinh riêng đang tản ra mùi khai nhàn nhạt nữa.
Nhưng sự ưu đãi này lại càng khiến Hạ Chi Dao sợ hãi hơn.
Cô không hiểu.
Người đàn ông kia rõ ràng đã nói không có hứng thú, tại sao... tại sao lại nhốt riêng cô lại?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
