Cố Hàn Xuyên thấy vậy thì không trêu cô nữa, nghiêm túc nói:
“Tôi tin những lời đồng chí vừa nói. Hơn nữa, phản ứng lúc đó của Ngô Hưng Bang cũng cho thấy anh ta đang chột dạ.”
Diệp Noãn lập tức quay lại, vô cùng tán thành mà gật đầu liên tục.
“Đúng vậy, đúng vậy! Hắn ta còn nói là họ hàng, rõ ràng chỉ đang lừa người thôi. Làm gì có họ hàng nào mà nắm tay nhau mãi không chịu buông chứ?”
Cố Hàn Xuyên khẽ nhíu mày.
Xem ra nhân phẩm của Ngô Hưng Bang quả thật có vấn đề.
Trước đây hắn còn định tìm cơ hội tiến cử Ngô Hưng Bang, nhưng bây giờ xem ra, chuyện đó không cần thiết nữa.
Diệp Noãn hoàn toàn không biết rằng chỉ sau một lần chạm mặt, cô đã vô tình khiến Ngô Hưng Bang mất đi một cơ hội xuất hiện trước mặt cấp trên.
Thật ra Diệp Noãn vẫn có chút tiếc nuối.
Tại sao ông trời không để cô trọng sinh về trước lúc xem mắt với Ngô Hưng Bang chứ?
Nhưng việc cấp bách trước mắt vẫn là giải quyết rõ ràng chuyện giữa cô và hắn ta. Dù thế nào đi nữa, cô tuyệt đối không thể đồng ý qua lại với Ngô Hưng Bang.
Cố Hàn Xuyên đưa cô đến tận cửa nhà, dặn dò thêm vài câu rồi mới rời đi.
Diệp Noãn hít sâu một hơi.
Cô đã nghĩ kỹ phải nói chuyện với mẹ thế nào. Hơn nữa, lần này anh cả không xảy ra chuyện, cô cũng không còn lý do gì phải vội vàng lấy chồng nữa.
Nhân lúc bà mối còn chưa tới, Diệp Noãn liền nói ra suy nghĩ của mình.
Nghe con gái nói không ưng Ngô Hưng Bang, Lý Tú có chút kinh ngạc.
Cho đến lúc này, Ngô Hưng Bang vẫn là người có điều kiện tốt nhất trong số những đối tượng xem mắt mà Diệp Noãn từng gặp.
Bản thân Lý Tú cũng rất vừa ý hắn ta.
Tiếc là con gái lại không ưng.
“Hôm qua hình như con đâu có nói như vậy?”
“Mẹ, có một số chuyện bây giờ con chưa tiện giải thích. Tóm lại, mẹ cứ nói với dì Đỗ rằng hai chúng con không hợp. Sau này con vẫn tiếp tục xem mắt với những đồng chí khác.”
Thời buổi này, sau một buổi xem mắt, thường phía nhà trai sẽ đưa ra câu trả lời trước. Người ta vẫn cho rằng con gái da mặt mỏng, nên nhà gái thường không tiện tỏ thái độ quá sớm.
Thông thường, sang ngày hôm sau nhà trai sẽ nhờ người truyền lời. Còn nhà gái, bất kể đồng ý hay không, cũng thường chờ thêm một hai ngày mới trả lời, coi như giữ chút ý tứ.
Đến lúc này phía nhà trai vẫn chưa truyền lời, nên Lý Tú cũng không vội. Bà định đợi lúc Đỗ Quyên tới rồi thuận tiện nói với bà ấy một tiếng.
Không ngờ vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới.
Đỗ Quyên đúng lúc đến truyền lời thay phía nhà trai.
“Đồng chí Ngô ưng Noãn Noãn nhà chị lắm đấy! Nhà chị thật sự không suy nghĩ thêm sao? Gia cảnh đồng chí Ngô tuy bình thường, nhưng cậu thanh niên này trông rất thật thà. Hơn nữa tôi nghe nói bây giờ đã là sĩ quan rồi, sau này tiền đồ chắc chắn rộng mở.”
Lý Tú thở dài: “Biết làm sao được, Noãn Noãn nhà tôi không ưng. Làm phiền chị Đỗ rồi. Sau này nếu có ai phù hợp, vẫn phải nhờ chị để ý giúp Noãn Noãn nhà tôi nhé.”
Đỗ Quyên cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Theo bà thấy, hai người này rõ ràng rất xứng đôi.
Nhưng cô gái đã không ưng thì cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể nói hai người không có duyên, sau này ai tìm người nấy vậy.
Hai ngày sau, Lý Tú bảo Diệp Noãn xin nghỉ để đi xem mắt.
Lần này đối tượng cũng là một quân nhân.
Hôm ấy, Diệp Noãn mặc một bộ quần áo màu xanh lam nhạt.
Đối với buổi xem mắt này, thật ra cô vẫn còn chút ấn tượng.
Kiếp trước, Diệp Noãn chưa từng gặp người quân nhân hôm nay. Bởi vì lúc ấy cô đã ưng Ngô Hưng Bang, nên từ chối buổi xem mắt này.
Lý Tú đi cùng con gái.
Vừa nhìn thấy nam đồng chí trước mặt, bà lập tức cảm thấy khá hài lòng.
Ngoại hình đẹp, dáng vẻ lại ngay ngắn sáng sủa.
Người thanh niên cao chừng một mét tám lăm trở lên, vóc dáng gầy nhưng rắn rỏi, đôi mắt lớn, làn da màu lúa mì. Khoác trên người bộ quân phục chỉnh tề, hắn khiến người ta vô thức cảm thấy rất đáng tin cậy.
“Chào đồng chí. Chính thức làm quen nhé. Tôi là Cố Hàn Xuyên, năm nay hai mươi sáu tuổi, hiện đang phục vụ tại một quân khu. Chức vụ hiện tại là doanh trưởng.”
Diệp Noãn sững người.
Đây rốt cuộc là duyên phận gì vậy?
Kiếp trước hắn cứu cô.
Ngày đầu tiên sau khi trọng sinh, cô lại cùng hắn phối hợp bắt kẻ xấu.
Nhưng Diệp Noãn chưa từng ngờ rằng Cố Hàn Xuyên lại chính là đối tượng xem mắt mà kiếp trước cô đã bỏ lỡ!
Chẳng lẽ ông trời thật sự cho hai người họ thêm một lần duyên phận?
Nếu đúng là như vậy, cô nhất định phải nắm lấy.
Kiếp này, cô cũng nhất định sẽ dốc sức đối xử thật tốt với hắn.
Thật ra thời buổi này, lúc xem mắt cửa phòng đều mở rộng.
Nhưng dù sao đôi bên cũng còn xa lạ, khó tránh khỏi ngượng ngùng và căng thẳng.
Cố Hàn Xuyên thuận theo lời cô: “Vậy... có muốn ra ngoài một lát không?”
Diệp Noãn lắc đầu.
Dù sao cũng là xem mắt. Ngoài sân còn có bảy tám nữ đồng chí đang ngồi, cô không muốn đứng trước mặt bao nhiêu người như vậy để tìm hiểu Cố Hàn Xuyên.
“Đồng chí là doanh trưởng, vậy nếu kết hôn, thì tôi có thể theo quân không?”
Chính sách lúc này vẫn khá nghiêm ngặt. Quân nhân phải nhập ngũ từ mười lăm năm trở lên, hoặc là sĩ quan từ cấp phó doanh trở lên thì mới có thể đưa người nhà theo quân.
Đương nhiên, quy định ở từng nơi vẫn có đôi chút khác biệt.
Nhưng Diệp Noãn nhớ quân khu của họ quy định như vậy.
Cố Hàn Xuyên hơi khựng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


