Hiển nhiên hắn không ngờ cô sẽ hỏi thẳng vấn đề này.
Dù sao mới gặp mặt lần đầu đã nói đến chuyện theo quân, quả thật có hơi nhanh.
Hắn suy nghĩ chừng ba giây rồi mới trả lời: “Có thể theo quân. Nhưng hiện giờ nhà ở khá khó khăn. Người nhà bên ngoại của tôi đều ở Hỗ Thị. Nếu kết hôn, đồng chí có thể cùng tôi về Hỗ Thị. Cho dù không ở được trong đại viện thì cũng sẽ không cách quá xa.”
Diệp Noãn chớp mắt.
Ra là vậy sao?
Xem ra gia cảnh của Cố đồng chí này chắc cũng không tệ.
Cô lại chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Đồng chí mới hai mươi sáu tuổi mà đã là doanh trưởng rồi. Tốc độ thăng tiến như vậy có phải hơi nhanh không?”
“Tôi mười sáu tuổi thi đỗ trường quân đội. Sau khi tốt nghiệp lại nhiều lần lập chiến công, nên mới được thăng lên làm doanh trưởng.”
Diệp Noãn gật đầu.
Nếu chỉ là một quân nhân bình thường, ở độ tuổi này có thể lên đến liên trưởng đã được xem là rất khá rồi.
Nhưng Cố Hàn Xuyên tốt nghiệp trường quân đội, hoàn cảnh tất nhiên không giống những người khác. Người tốt nghiệp trường quân đội như hắn, sau khi vào đơn vị có thể trực tiếp đảm nhiệm chức vụ phó liên hoặc cán bộ cấp liên.
Diệp Noãn nhớ tới một vài chuyện trước kia, cố làm ra vẻ thản nhiên hỏi:
“Cố đồng chí, trước đây anh từng quen đối tượng nào chưa?”
Cố Hàn Xuyên lắc đầu ngay:
“Chưa từng. Trước đây lúc học ở trường quân đội, quản lý rất nghiêm. Hơn nữa khi ấy tôi chỉ nghĩ làm sao học được nhiều thứ hơn để sau này báo đáp Tổ quốc, nên chẳng có thời gian tìm đối tượng. Sau khi vào đơn vị thì lại càng ít có cơ hội tiếp xúc với nữ đồng chí.”
Diệp Noãn hơi nhướng mày:
“Nghe giọng Cố đồng chí, hình như anh còn thấy khá tiếc nuối?”
Cố Hàn Xuyên nhất thời có chút luống cuống, nụ cười cũng trở nên mất tự nhiên:
“Không, không có. Tôi... tôi chỉ không biết nên ở chung với nữ đồng chí thế nào thôi.”
Ánh mắt Diệp Noãn khẽ tối đi.
“Cố đồng chí, tôi mạo muội hỏi thêm một câu. Anh chưa từng quen đối tượng, vậy trước đây có từng thầm thương trộm nhớ ai không?”
Cố Hàn Xuyên lại lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu:
“Không có. Diệp đồng chí rất để ý chuyện trước đây tôi từng có người trong lòng hay sao?”
Diệp Noãn khẽ cắn môi dưới.
Do dự vài giây, cô vẫn giải thích:
“Không phải tôi để ý chuyện quá khứ của anh. Chỉ là tôi có một người họ hàng, sau khi kết hôn mới phát hiện trong lòng chồng cô ấy vẫn luôn có một người khác. Chuyện gì hắn ta cũng đặt người mình thầm thương trộm nhớ ấy lên trước vợ. Người họ hàng đó của em nuốt không trôi cục tức này, nhưng lại chẳng làm gì được, ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.”
Cô ngừng một chút rồi mới nói tiếp:
“Tôi... tôi không muốn sau này mình cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy, nên mới hỏi nhiều thêm vài câu. Hy vọng anh đừng để bụng.”
Cố Hàn Xuyên lập tức hiểu ra.
“Hóa ra là vậy.”
Hắn nhìn cô, nghiêm túc nói:
“Đồng chí cứ yên tâm. Nếu sau này em kết hôn với tôi, tôi nhất định sẽ đặt em lên hàng đầu. Còn chuyện em vừa hỏi, tôi chưa từng quen đối tượng, cũng chưa từng có người nào thầm thương trộm nhớ, nên em không cần lo.”
Diệp Noãn nghe xong lại thấy có gì đó không đúng.
Khoan đã.
Hình như hôm nay mới là lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt thì phải?
Nói cách khác, chủ đề này... có phải đã đi hơi xa rồi không?
Có điều không thể phủ nhận rằng cả hai đều có thiện cảm với đối phương.
Vì thế, trước khi chia tay, hai người hẹn ngày mai lại cùng nhau đi dạo công viên.
Trên đường về, Lý Tú nhỏ giọng hỏi ý con gái.
Thấy Diệp Noãn hơi ngượng ngùng, lại còn đồng ý ngày mai tiếp tục gặp mặt Cố Hàn Xuyên, bà lập tức hiểu lần xem mắt này xem như đã thành công được hơn nửa.
“Chàng trai đó quả thật không tệ. Ngoại hình sáng sủa, trông cũng đứng đắn. Điểm duy nhất chưa được tốt lắm là lớn tuổi.”
Diệp Noãn ngẩn ra.
Vậy sao?
Hai mươi sáu tuổi...
Hình như đúng là hơi lớn một chút.
Hơn cô tận tám tuổi.
“Con thấy cũng bình thường mà mẹ. Hơn nữa những người đi lính có rất nhiều người đến khá muộn mới kết hôn. Có lẽ vì ở trong đơn vị, nhiều chuyện không thể tự mình quyết định, cũng đâu phải muốn xin nghỉ về xem mắt lúc nào là được lúc ấy.”
Lý Tú nghe vậy cũng cảm thấy có lý.
Hơn nữa, nếu Cố Hàn Xuyên còn quá trẻ, bà chưa chắc đã yên tâm gả con gái cho hắn.
Hai mươi sáu tuổi thực ra vẫn còn trẻ, lại là sĩ quan, tính tình nhìn qua cũng chững chạc điềm đạm.
Sau này chắc cũng là người biết thương vợ.
Diệp Phong vừa nghe nói em gái thật sự đã có người ưng ý, sắc mặt lập tức trở nên hơi kỳ lạ.
Chủ yếu vẫn là không nỡ.
“Noãn Noãn, em nghĩ kỹ chưa? Con gái tìm đối tượng nhất định phải mở to mắt mà nhìn cho rõ. Nếu gặp phải người không tốt, người chịu khổ cả đời vẫn là em.”
Trong lòng Diệp Noãn chợt ấm lên.
Kiếp trước, anh cả cũng từng nói với cô câu này.
Nhưng khi đó hắn đang nằm trong bệnh viện. Lúc nói ra những lời ấy, e rằng ngay cả bản thân hắn cũng không có bao nhiêu tự tin, thậm chí còn cảm thấy nếu không phải vì mình, có lẽ Diệp Noãn đã chẳng cần vội vàng tính chuyện lấy chồng sớm như vậy.
“Anh cả cứ yên tâm. Trong lòng em tự có tính toán.”
Ngày hôm sau, Diệp Noãn và Cố Hàn Xuyên vẫn gặp nhau như đã hẹn.
Hai người chỉ đi dạo vài vòng trong công viên.
Cố Hàn Xuyên vốn muốn mua cho cô gái nhỏ chút gì đó, nên đề nghị cùng nhau tới cửa hàng bách hóa tổng hợp.
Diệp Noãn lập tức cảnh giác:
Nhưng như vậy cũng tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


