Ban đầu hắn ta không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Diệp Noãn còn trẻ, da mặt mỏng nên mới tỏ thái độ như vậy. Bây giờ nghe cô nói, hắn ta mới nhận ra, chẳng lẽ là vì cô đã bắt gặp mình và Bạch Cát?
Diệp Noãn nhớ lại những chuyện kiếp trước, càng nghĩ càng bực.
Rốt cuộc ngày trước cô bị làm sao mà lại phí bao nhiêu tâm sức cho một tên tra nam như thế?
Tự mình ăn ngon uống ngon, sống những ngày thoải mái không sướng sao?
Hôm nay tên tra nam này đã tự đưa mình tới cửa thì cũng đừng trách cô không khách sáo.
Bằng chứng xác thực thì cô không có, nhưng như vậy đâu có nghĩa cô không thể kiếm chút phiền phức cho hắn ta.
“Cố đồng chí, hắn ta là quân nhân ở đơn vị các anh sao? Hắn ta như vậy có tính là quan hệ nam nữ bất chính không? Tôi tận mắt nhìn thấy đấy. Lúc đó trong công viên còn có những người khác, chỉ cần điều tra là biết ngay. Tôi tuyệt đối không vu oan cho hắn ta!”
Ngô Hưng Bang chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt.
Biết trước sẽ thành ra thế này, có nói gì hắn ta cũng không tới tìm Diệp Noãn.
“Cố doanh trưởng, anh đừng nghe cô ấy nói linh tinh. Tôi... người đó chỉ là họ hàng của tôi thôi, hoàn toàn không phải như cô ấy nghĩ.”
Diệp Noãn lập tức trợn mắt, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
“Phải, phải, phải. Họ hàng của anh. Tôi lại chẳng biết loại họ hàng nào mà nam nữ gặp nhau còn phải lôi lôi kéo kéo. Tôi còn tận mắt thấy anh nhét tiền vào tay cô ta nữa đấy!”
Mồ hôi lạnh trên trán Ngô Hưng Bang lập tức túa ra.
Diệp Noãn này có độc hay sao?
Tại sao chuyện gì cũng bị cô nhìn thấy hết vậy?
Cố doanh trưởng đâu phải kẻ ngốc. Hơn nữa, hắn còn là một sĩ quan được huấn luyện bài bản, chỉ cần nhìn phản ứng của Ngô Hưng Bang lúc này cũng đủ nhận ra Diệp Noãn không hề nói dối.
“Đồng chí Ngô Hưng Bang, tôi hy vọng anh có thể nghiêm túc nhìn nhận sai lầm của mình và kiểm điểm cho tốt.”
“Rõ, Cố doanh trưởng. Tôi... tôi nhất định sẽ chú ý. Sau này cho dù là họ hàng, tôi cũng sẽ cố gắng tránh những tiếp xúc thân thể không cần thiết.”
Ngô Hưng Bang cũng không ngốc.
Lúc này, dù thế nào hắn ta cũng phải khăng khăng Bạch Cát chỉ là họ hàng. Nếu không, chuyện hắn ta phải đối mặt e rằng không chỉ đơn giản là bị cưỡng chế xuất ngũ.
Ngô Hưng Bang cũng không biết mình đã chịu đựng ánh mắt sắc bén đầy dò xét của Cố Hàn Xuyên bằng cách nào.
Mãi một lúc sau, hắn ta mới nhận ra sau lưng mình đã ướt đẫm. Mồ hôi lạnh thấm qua áo, dính bết vào da, khó chịu vô cùng.
Mới tháng tư mà hắn ta đã toát hết lớp mồ hôi lạnh này đến lớp khác, đủ thấy vừa rồi chột dạ và sợ hãi đến mức nào.
Tuy nhiên, phản ứng của Ngô Hưng Bang cũng rất nhanh.
Hắn ta nhìn chằm chằm Diệp Noãn:
“Diệp đồng chí, hôm qua cô mới xem mắt với tôi, vậy hôm nay chuyện này là thế nào? Vừa rồi cô cố ý nói như vậy, chẳng lẽ chỉ để kiếm cớ cho bản thân?”
Ngô Hưng Bang đã nhận ra.
Diệp Noãn và Cố Hàn Xuyên căn bản không giống họ hàng.
Diệp Noãn lập tức bật lại:
“Ai cần kiếm cớ? Hôm qua tôi xem mắt với anh thì sao? Có quy định nào nói tôi không được xem mắt với người khác nữa à? Cố đồng chí chính là đối tượng xem mắt hôm nay của tôi. Anh ấy lo tôi về một mình không an toàn nên đặc biệt đưa tôi về. Có vấn đề gì sao?”
Ngô Hưng Bang ngẩn ra.
Trùng hợp đến vậy thật sao?
Hơn nữa, nếu hắn ta nhớ không nhầm thì Cố Hàn Xuyên là người Kinh Thị.
Sao hắn lại nghĩ tới chuyện lấy một cô gái ở An Thị làm vợ?
Diệp Noãn lén kéo vạt áo sau lưng Cố Hàn Xuyên hai cái, rồi quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt cầu cứu.
Cố Hàn Xuyên cũng không rõ mình đang nghĩ gì.
Có lẽ là nhớ tới biểu hiện vừa gan dạ vừa lanh trí của cô gái nhỏ lúc nãy, cuối cùng hắn vẫn quyết định giúp cô một tay.
Hắn không hề do dự, thản nhiên nói:
“Cô ấy nói không sai. Hôm nay chúng tôi cũng mới quen nhau. Với tư cách là đối tượng xem mắt, tôi đưa một nữ đồng chí về nhà, có vấn đề gì sao?”
Ngô Hưng Bang nghẹn lời.
Hắn ta còn có thể nói gì?
Nghĩ tới chuyện sáng nay mình vừa nói với bà mối rằng khá ưng ý Diệp Noãn, vậy mà chỉ chớp mắt cô đã đi xem mắt với người khác, trong lòng Ngô Hưng Bang càng thêm khó chịu.
Cố Hàn Xuyên bắt gặp vẻ đắc ý nho nhỏ trên mặt Diệp Noãn, rồi lại nhìn sang Ngô Hưng Bang đang rõ ràng mang vẻ chịu thiệt, trong lòng bất giác nảy sinh chút buồn cười.
Ngô Hưng Bang lại nói:
“Diệp đồng chí, Cố doanh trưởng không phải người địa phương. Tôi nhớ trưởng bối nhà cô từng nói không chỉ một lần rằng muốn tìm một người con rể ở gần nhà.”
Diệp Noãn đảo mắt.
“Chuyện đó không cần anh bận tâm. Tạm biệt!”
Ngô Hưng Bang bị cô chọc tức đến mức chẳng còn gì để nói, cuối cùng chỉ có thể hậm hực bỏ đi.
Vẻ mặt ấy rõ ràng như đang nói hắn chưa chắc đã tin.
Diệp Noãn lập tức sốt ruột:
“Tôi thật sự không lừa anh. Tôi còn quen người phụ nữ kia nữa, chỉ là chuyện này tôi không tiện nói. Dù sao cô ta cũng đã kết hôn rồi.”
Trong mắt Cố Hàn Xuyên thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Ngô Hưng Bang lại có quan hệ mập mờ với một phụ nữ đã có chồng?
Nghe còn khó tin hơn nữa.
Diệp Noãn giải thích thêm vài câu, rồi bất chợt bắt gặp ý cười thấp thoáng trong mắt Cố Hàn Xuyên.
Lúc này cô mới nhận ra mình hình như bị hắn trêu.
Diệp Noãn lập tức hừ một tiếng, quay mặt sang chỗ khác, không thèm để ý tới hắn nữa.
Nơi này cách nhà họ Diệp không xa, hai người cũng đi khá chậm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


