Nhưng thả cô ra?
Không thể nào!
Dù sao đây cũng là con tin trong tay hắn ta.
Hơi thở Diệp Noãn bắt đầu trở nên gấp gáp, hai mắt cũng dần không mở nổi.
Biểu hiện ấy, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ cho rằng bệnh tim của cô đang tái phát. Huống hồ tên cướp còn đứng phía sau, căn bản không nhìn rõ sắc mặt cô, chỉ nghĩ cô gái này e là sắp không chịu nổi nữa.
“Thuốc... Mau lên, trong túi tôi có thuốc, anh lấy thuốc cho tôi.”
Cuối cùng, Diệp Noãn cảm thấy thời cơ đã đến, liền nói thuốc nằm trong chiếc cặp sách màu xanh của mình.
Tên cướp nghe vậy thì động lòng. Hắn ta đổi sang dùng một tay ghì cổ cô từ phía sau, tay còn lại đưa ra lấy thuốc trong cặp.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, tình thế đột ngột thay đổi!
Tên cướp nghe thấy tiếng xé gió lao tới. Đến khi hắn ta muốn né tránh thì đã muộn.
Cánh tay trái của Diệp Noãn đập mạnh vào tường, đau đến mức cô suýt xuýt xoa thành tiếng.
“Đứng im! Anh đã bị bắt!”
Diệp Noãn còn đang đau đến nhe răng thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh: “Tiểu đồng chí, cô không sao chứ? Vừa rồi có thể tôi dùng hơi nhiều sức. Có bị thương ở đâu không? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”
Diệp Noãn quay đầu lại.
Khi nhìn thấy Cố Hàn Xuyên thời trẻ đứng trước mặt, trong lòng cô nhất thời ngổn ngang trăm mối.
Đây là thứ duyên phận chết tiệt gì vậy?
Tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, hắn đã cứu cô ba lần rồi!
“Không sao. Tôi không bị thương, chỉ là cú va vừa rồi xảy ra quá nhanh nên chưa kịp phản ứng thôi.”
Cố Hàn Xuyên thấy cô thử cử động vai và cánh tay, xác nhận không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu đồng chí, nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về.”
Cố Hàn Xuyên nghĩ cô vừa bị bắt làm con tin, chắc chắn đã hoảng sợ không nhẹ. Lại thêm cú va chạm ban nãy, lúc này có lẽ vừa đau vừa sợ.
“Hả? À... vâng.”
Diệp Noãn vừa đáp xong mới nhận ra giọng mình hơi run. Không chỉ vậy, hai chân cô lúc này cũng mềm nhũn.
Cố Hàn Xuyên không hề cười cô.
Đối với một người vừa trải qua chuyện như vậy, đây mới là phản ứng bình thường.
Đầu óc Diệp Noãn vẫn còn rối bời. Lúc thì cô nghĩ không biết tại sao Cố Hàn Xuyên lại xuất hiện ở đây, lúc lại nhớ đến cảnh vừa rồi, tự hỏi lúc bị tên cướp bắt làm con tin, biểu hiện của mình có phải quá thảm hại hay không.
Chiếc xe đạp ban nãy bị ngã, tay lái cũng lệch sang một bên. Cố Hàn Xuyên giúp cô chỉnh lại cho ngay ngắn.
“Nếu sau này cánh tay cô có vấn đề gì thì có thể đến đây tìm tôi. Tôi tên Cố Hàn Xuyên, là quân nhân. Chuyện này tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
Sao lời này nghe cứ kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?
“Đi thôi, tôi đưa cô về.”
Cánh tay Diệp Noãn vẫn còn đau, lúc này không tiện đạp xe. Cố Hàn Xuyên liền đạp xe chở cô, trên đường thỉnh thoảng còn nói với cô vài câu.
Không ngờ vừa ra khỏi đầu hẻm, họ đã gặp ngay một người quen.
Ngô Hưng Bang!
Lần này Ngô Hưng Bang về thăm nhà, tiện thể cũng muốn giải quyết chuyện hôn nhân đại sự của mình.
Hắn ta đã liên tiếp xem mắt bảy tám người, nhưng chỉ có một cô gái khiến hắn ta hài lòng. Hôm nay hắn ta cố ý đến quanh khu vực này xem có thể tình cờ gặp được cô hay không. Cho dù không gặp được cũng chẳng sao, ít nhất còn có thể tiện đường nghe ngóng xem nhân phẩm cô gái ấy thế nào.
Kết quả, ba người cứ thế chạm mặt nhau.
Vừa nhìn thấy Ngô Hưng Bang, sắc mặt Diệp Noãn lập tức lạnh xuống. Sợ đối phương nhìn ra cảm xúc thật của mình, cô theo bản năng né ra sau lưng Cố Hàn Xuyên.
Cố Hàn Xuyên cao một mét tám sáu, thân hình cao lớn canh ngay phía trước, càng khiến Diệp Noãn đứng sau lưng hắn trông nhỏ nhắn hơn hẳn.
Ngô Hưng Bang hơi sửng sốt.
Hắn không ngờ lại gặp Cố doanh trưởng ở đây.
“Cố doanh trưởng, sao anh lại ở đây?”
Lúc này, Ngô Hưng Bang chỉ đơn thuần cho rằng hai người là họ hàng.
Cố Hàn Xuyên chỉ mím môi, khẽ ừ một tiếng, hoàn toàn không có ý định giải thích.
“Có việc gì không?”
Ngô Hưng Bang há miệng, vốn muốn nói chuyện với cô gái phía sau, nhưng phát hiện mình căn bản không nhìn thấy rõ mặt cô, đành lên tiếng: “Cố doanh trưởng, tôi tìm Diệp đồng chí.”
Cả người Diệp Noãn lập tức cứng lại.
Cô bực bội nghĩ, tại sao ông trời không để cô trọng sinh sớm hơn một chút, cứ nhất định phải là sau khi cô đã xem mắt với hắn ta chứ?
Thật quá ghê tởm!
Diệp Noãn khẽ kéo vạt áo Cố Hàn Xuyên, nhỏ giọng nói: “Tôi không muốn nói chuyện với hắn ta. Tôi sợ.”
Giọng cô tuy nhỏ, nhưng ba người đứng cách nhau không xa, Ngô Hưng Bang đương nhiên cũng nghe thấy.
Sắc mặt hắn ta lập tức thay đổi.
“Diệp đồng chí có ý gì? Tôi đã đắc tội cô ở đâu sao?”
Lúc này Diệp Noãn mới ló nửa khuôn mặt ra khỏi sau lưng Cố Hàn Xuyên, tức giận nói: “Anh là đồ tồi! Rõ ràng anh đã có đối tượng rồi mà còn chạy đi xem mắt. Tôi thấy anh chính là kẻ lừa hôn, nói không chừng còn muốn lừa tình lừa tiền nữa!”
Tội danh này đổ xuống quá bất ngờ.
Ngay cả Cố Hàn Xuyên cũng không ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này. Ánh mắt hắn nhìn Ngô Hưng Bang lập tức thay đổi.
Ngô Hưng Bang giật nảy mình, vội vàng thanh minh: “Cố doanh trưởng, tôi không có! Anh đừng nghe cô ấy nói bậy!”
Diệp Noãn lập tức nói:
“Sao lại không có? Hôm nay rõ ràng tôi nhìn thấy anh lôi lôi kéo kéo với một nữ đồng chí trong công viên. Tôi thấy hết rồi!”
Ngô Hưng Bang sững người.
Hóa ra cô thật sự đã nhìn thấy hắn ta ở bên Bạch Cát?
Trong khoảnh khắc ấy, chẳng hiểu sao trong lòng Ngô Hưng Bang bỗng dâng lên một chút hoảng hốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


