Diệp Noãn thở dài, gật đầu: “Chắc chắn rồi. Vì thế em mới đau đầu đây. Với bản lĩnh khóc lóc ăn vạ của bà nội em, nếu bà đã nhắm vào công việc của anh hai thì chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Nhà em muốn tránh cũng khó.”
Cố Hàn Xuyên nghe xong có chút bất ngờ: “Bố em sẽ đồng ý sao?”
Diệp Noãn bĩu môi, im lặng mấy giây mới nói: “Anhkhông biết bà nội em lợi hại thế nào đâu. Đến lúc đó bà lại bảo ông nội em tuyệt thực để ép bố em, thậm chí còn có thể chạy thẳng tới xưởng làm ầm lên. Chuyện mà náo loạn lớn, không chừng ngay cả công việc của bố em cũng bị ảnh hưởng.”
Cố Hàn Xuyên nghe đến đây thì không khỏi kinh ngạc.
Đều là người một nhà, sao lại có thể thiên vị đến mức vô lý như vậy?
Nói xong, Diệp Noãn mới nhận ra mình đã kể cho hắn quá nhiều chuyện vụn vặt trong nhà.
Cô cũng không biết nếu cứ đem cả mớ rắc rối ấy nói ra, liệu Cố Hàn Xuyên có cảm thấy phiền phức hay không.
“Ngại quá, em không cố ý than thở với anh đâu, chỉ là thuận miệng nhắc đến thôi. Anh đừng để bụng nhé. Ông bà nội em tuy thiên vị, nhưng nhà em còn có ông ngoại và cậu che chở, cuộc sống cũng vẫn ổn.”
Cố Hàn Xuyên mỉm cười trấn an: “Ừ, anh biết chú Diệp là thợ nguội bậc tám, tay nghề rất giỏi. Chú ấy cũng không phải người dễ bị bắt nạt.”
Diệp Noãn cười nhẹ.
Nghĩ tới hoàn cảnh gia đình Cố Hàn Xuyên, rồi lại nhìn đống chuyện rắc rối nhà mình, cô bỗng cảm thấy hai người họ đúng là có phần môn không đăng, hộ không đối.
Trong lòng Diệp Noãn thoáng bất an.
“Nếu người nhà anh biết hoàn cảnh nhà em như vậy, họ có cảm thấy em sẽ trở thành gánh nặng của anh không?”
Ban đầu Cố Hàn Xuyên chưa hiểu vì sao cô lại hỏi như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy chút lo lắng xen lẫn tự ti trong mắt cô, hắn lập tức hiểu ra.
“Sẽ không đâu. Người nhà anh đã đồng ý để anh qua lại với em, vậy chứng tỏ họ không có ý kiến gì về gia đình em. Hơn nữa nhà em đều là người lao động, bố mẹ cũng coi trọng việc học hành của con cái, có gì mà phải thấy mình là gánh nặng chứ?”
Diệp Noãn ngượng ngùng cúi đầu, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Không khí giữa hai người bỗng trở nên hơi tế nhị.
Cố Hàn Xuyên chủ động đổi chủ đề: “Anh hai em tốt nghiệp cấp ba rồi đúng không?”
Diệp Noãn gật đầu: “Đúng vậy. Hai anh trai em đều tốt nghiệp cấp ba, em cũng sắp tốt nghiệp rồi. Vì chuyện này mà bố mẹ em từng bị ông bà nội mắng không biết bao nhiêu lần. Họ cứ nói bố mẹ em có tiền không biết tiêu vào đâu, chỉ biết phí tiền nuôi con ăn học. Mãi đến khi anh cả thi đỗ vào xưởng làm nhân viên kỹ thuật, họ mới thôi nói.”
Cố Hàn Xuyên khẽ cười: “Đọc nhiều sách vẫn luôn là chuyện tốt. Cho dù thời buổi này không thi đại học được, học thêm kiến thức cũng chẳng bao giờ thừa.”
Nghe cũng có lý.
Cố Hàn Xuyên bỗng hơi nghiêng người về phía cô, hạ thấp giọng: “Anh vừa hay biết một đơn vị đang cần tuyển cán bộ văn phòng. Hay để anh hai em thử đi thi xem?”
Diệp Noãn sửng sốt.
Cán bộ văn phòng?
Là kiểu công việc ngồi trong cơ quan sao?
Trên đời còn có chuyện tốt như vậy thật à?
Tính ra Cố Hàn Xuyên đã gặp Diệp Hải hai lần.
Một lần ở nhà họ Diệp, lần còn lại là tình cờ gặp tại Cung tiêu xã.
Hôm ấy Diệp Hải đang xếp hàng mua thịt.
Khi đó Cố Hàn Xuyên còn chưa chính thức quen biết hắn, nhưng hắn vẫn nhớ rõ cách Diệp Hải xử lý một vụ chen hàng.
Lời lẽ rõ ràng, biết dùng lý lẽ thuyết phục người khác. Tuy còn trẻ nhưng xử sự có chừng mực, có tinh thần chính nghĩa mà vẫn không khiến sự việc ầm ĩ thêm.
Kiểu người như vậy khá thích hợp với một số công việc phụ trợ trong cơ quan.
“Anh chắc chứ? Công việc tốt như vậy, thật sự còn đến lượt anh hai em sao?”
“Em cũng đừng nghĩ bi quan như thế. Một số nơi tuy có thông báo tuyển người công khai, nhưng chưa chắc ai cũng biết tin. Mà biết tin rồi cũng chưa chắc người nào cũng đáp ứng được yêu cầu. Hơn nữa đôi khi một vài vị trí còn chưa kịp công bố thi tuyển thì đã có người đủ điều kiện được tiến cử vào rồi.”
Diệp Noãn gật gù, cảm thấy lời này rất có lý.
Cô vốn chẳng hiểu mấy chuyện vòng vo trong đó.
Cô chỉ biết những vị trí công việc tốt thật sự rất khó kiếm.
Giống như công việc hiện tại của anh cả cô cũng chẳng dễ dàng gì mới có được.
Nếu không phải khi còn đi học Diệp Phong học toán và vật lý cực kỳ tốt, có lẽ hắn cũng không thể vượt qua hàng trăm người để thi vào vị trí nhân viên kỹ thuật.
Cố Hàn Xuyên lại hỏi kỹ Diệp Noãn một số chuyện về Diệp Hải.
Sau khi biết tương đối rõ thành tích học tập và khả năng xử lý công việc của hắn, trong lòng Cố Hàn Xuyên cũng đã có tính toán xem nên tiến cử với dượng mình thế nào.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện trên đường về.
Do dự một lúc, Diệp Noãn vẫn không nhịn được hỏi: “Nhà em có những người họ hàng khó đối phó như ông bà nội và chú út, anh có cảm thấy rất phiền không?”
Cố Hàn Xuyên hơi ngẩn ra, sau đó bật cười: “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Nhà nào mà chẳng có chuyện riêng. Đại gia đình bên anh cũng có vài người họ hàng tính tình tương tự. Chỉ là nhà anh vẫn giữ nguyên tắc nhà ai tự lo việc nhà nấy, nên hiện giờ mọi người chung sống cũng coi như yên ổn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


