Diệp Noãn im lặng, trong đầu không ngừng ngẫm lại lời hắn vừa nói.
Nhà ai tự lo việc nhà nấy.
Đúng vậy.
Đó mới là cách sống nên có.
Nếu kiếp trước cô sớm hiểu được đạo lý này, có lẽ đã không để cuộc đời mình rơi vào mớ hỗn độn như vậy, cuối cùng còn phải trả giá bằng mạng sống của cả hai mẹ con.
Tối hôm ấy, Cố Hàn Xuyên lại đạp xe tới nhà họ Diệp một chuyến.
Diệp Noãn vỗ nhẹ vai Diệp Hải:
“Anh hai, chuyện này nhất định phải giữ kín. Ngày mai anh cứ xin nghỉ đi thi trước, đợi có kết quả rồi hẵng nói với người nhà. Mấy ngày tới, mặc kệ bà nội với chú út có mè nheo anh thế nào, anh cũng đừng vội đồng ý chuyện gì.”
Diệp Hải gật đầu:
“Yên tâm đi, trong lòng anh biết phải làm thế nào.”
Thực ra, Diệp Noãn cảm thấy có Cố Hàn Xuyên giúp đỡ, chuyện công việc lần này tám chín phần mười sẽ thành.
Quan trọng nhất là thành tích học tập của anh hai cô vốn rất tốt, đặc biệt khả năng viết lách lại nổi trội, nên cơ hội trúng tuyển không hề nhỏ.
Nhưng cho dù Diệp Hải có thể thi đỗ một công việc khác, vị trí công nhân tạm thời hiện tại cũng không thể tùy tiện nhường cho người khác.
Năm đó, để có được suất này, trong nhà đã tốn không ít tiền bạc và đồ tốt, lại còn phải nhờ vả quan hệ khắp nơi. Tính cả trước lẫn sau, số tiền bỏ ra dù chưa đến một trăm tệ thì cũng chẳng kém là bao.
Nhà chú út muốn công việc này thì cứ bỏ tiền ra mua.
Nếu lần này dễ dàng cho không, sau này chỉ sợ lòng tham của họ càng không có điểm dừng.
Trước đây, Diệp Noãn vẫn chưa nghĩ rõ tương lai mình muốn làm gì.
Nhưng từ khi có Không gian, cô bắt đầu nghiên cứu những cuốn sách cổ bên trong, dần dần cũng nảy sinh hứng thú với y dược.
Đáng tiếc, hoàn cảnh hiện tại không mấy thuận lợi đối với Đông y. Còn muốn học Tây y bài bản thì lại cần một số điều kiện và chi phí nhất định.
Vì vậy, Diệp Noãn quyết định trước mắt cứ tự học y thuật trong Không gian.
Khó khăn lắm cô mới nhận biết được gần hết số chữ phồn thể trong những cuốn sách cổ ấy. Tiếp theo, cô định tập trung học cách chế thuốc.
Diệp Noãn biết, tuy hoàn cảnh của không ít thầy thuốc Đông y hiện giờ không được tốt, nhưng thuốc Đông y vẫn rất được ưa chuộng.
Đặc biệt là một số loại thuốc cầm máu, hiện tại vô cùng quý giá.
Nếu cô thật sự có thể điều chế được những phương thuốc thần kỳ ghi trong sách cổ, vậy kiếp này không chỉ có cơ hội kiếm được nhiều tiền, biết đâu sau này còn có thể góp một phần sức để chấn hưng Đông y.
Ừm...
Lý tưởng thì rất lớn lao, còn thực tế lại chẳng dễ dàng chút nào.
Thôi thì cứ cố gắng học trước đã.
Diệp Hải không hề nói với ai chuyện xin nghỉ đi thi, ngay cả những người nhà làm cùng xưởng cũng không biết.
Diệp Noãn dù sao cũng đang rảnh. Bây giờ trường học gần như không còn tổ chức học bình thường nữa, vì vậy cô dứt khoát đi cùng anh hai tới dự thi.
Không ngờ vừa tới trước cửa Cục Thương nghiệp, cô đã nhìn thấy một nữ đồng chí ăn mặc cực kỳ thời thượng.
Trên vai đối phương đeo một chiếc túi da nhỏ, dưới chân là đôi giày da đen, cằm hơi hếch lên, dáng vẻ chẳng khác nào đang dùng lỗ mũi nhìn người.
Người kia vừa liếc mắt đã chú ý tới Diệp Noãn.
Trong mắt cô ta đầu tiên thoáng qua vẻ kinh ngạc, ngay sau đó lại chuyển thành khinh thường.
“Đồ nhà quê mà cũng muốn vào Cục Thương nghiệp làm việc sao? Không biết nơi này là chỗ giao tiếp với loại người nào à?”
Giọng cô ta không lớn không nhỏ, vừa đủ để ba người Diệp Noãn nghe rõ.
Diệp Hải lập tức nhíu mày, định bước lên lý luận nhưng bị Diệp Noãn kéo lại.
“Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Anh cứ vào thi trước đã.”
Nữ đồng chí kia xuất hiện ở Cục Thương nghiệp vào giờ này, tám chín phần cũng là người tới dự thi.
Tiêu Hiểu vốn tưởng cô gái ăn mặc quê mùa kia mới là đối thủ của mình.
Không ngờ người bước vào phòng thi lại là nam đồng chí đi cùng cô.
Trong lòng Tiêu Hiểu lập tức dâng lên một thoáng xấu hổ.
Cứ tưởng mình ăn mặc đẹp hơn, có thể đè đối phương xuống một bậc.
Kết quả lại nhắm nhầm người.
Lần này tổng cộng có sáu người tham gia kỳ thi.
Thời gian làm bài là một tiếng rưỡi. Nội dung gồm một số câu hỏi kiến thức thông thường, vài bài toán và một phần liên quan đến tư tưởng.
Theo Diệp Hải thấy, đề thi không quá khó.
Chỉ có bài tập làm văn cuối cùng khiến hắn hơi bất ngờ.
Bởi vì đề bài khá giống với một trong những đề cương mà Diệp Noãn đã chọn ra cho hắn ôn tập vào tối hôm kia, tuy nội dung không hoàn toàn trùng khớp.
Nhưng chỉ cần có nét tương tự như vậy cũng đủ khiến Diệp Hải bình tĩnh hơn rất nhiều.
Ít nhất hắn đã biết nên bắt đầu từ đâu và triển khai bài viết thế nào.
Diệp Noãn và Cố Hàn Xuyên vẫn luôn chờ bên ngoài, trong lòng ít nhiều có chút sốt ruột.
Kiếp trước, công việc của anh hai cuối cùng vẫn bị mất.
Sau đó hắn buộc phải xuống nông thôn, mà kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì.
Hắn bị ép cưới một người phụ nữ đhắn đá ở quê, sau đó còn bị nhà gái bóc lột, thậm chí cuối cùng còn bị phản bội...
Nhưng ít nhất, kiếp trước hắn vẫn sống lâu hơn Diệp Noãn.
Kiếp này, liệu cô có thể giúp anh hai bước sang một con đường hoàn toàn khác hay không, trước mắt phải xem kết quả của kỳ thi này.
Thực ra Diệp Noãn đã bắt đầu tính đến phương án khác.
Nếu lần này không thi đỗ, cô sẽ tiếp tục nghĩ cách tìm kiếm những đợt tuyển dụng của các đơn vị khác cho anh hai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


