Một đám người ùa vào, bắt đầu khuân đồ.
Diệp Noãn đi vào căn nhà gỗ nhỏ trong Không gian.
Trên chiếc bàn gỗ vừa hay có một tấm gương đồng cổ. Kỳ lạ ở chỗ, mặt gương lại có thể phản chiếu rõ ràng tình hình bên ngoài.
Diệp Noãn quan sát một hồi, xác định tất cả bọn chúng đều đã xuống hầm, lúc này mới lặng lẽ rời Không gian, rón rén bám theo.
Căn hầm không quá lớn, diện tích chỉ khoảng hơn hai mươi mét vuông.
Một góc chất chồng mấy chiếc rương gỗ, góc còn lại xếp kín từng bao lương thực.
Diệp Noãn sợ bị phát hiện, lập tức trở vào Không gian.
Đợi mấy người kia lần lượt vác đồ lên trên, cô mới xuất hiện lần nữa.
Không nhìn thì thôi.
Vừa nhìn, mắt Diệp Noãn lập tức sáng lên.
Ôi chao!
Toàn đồ tốt!
Nhiều gạo, bột mì và dầu ăn như vậy, nhìn là biết chuẩn bị mang ra chợ đen bán kiếm lời.
Diệp Noãn tò mò mở thử một chiếc rương nhỏ.
Ánh vàng bên trong suýt làm cô hoa cả mắt.
Trời ơi!
Phát tài rồi!
Nhiều vàng như vậy!
Nhưng ngay sau đó, Diệp Noãn lập tức kéo suy nghĩ của mình trở về.
Không được.
Trước hết phải thu số lương thực này đã.
Ngoài ra, cô còn tinh mắt phát hiện một ít dược liệu cực kỳ quý hiếm, đúng loại cô có thể dùng tới, mà giá bên ngoài lại vô cùng đắt đỏ.
Thứ này nhất định phải cất đi.
Còn lát nữa có giải thích được với công an hay không thì tính sau.
Dù sao cô là người phát hiện trước, cứ coi như chiến lợi phẩm của mình vậy.
Bên cạnh đó còn mấy chiếc rương đựng đồ cổ và tranh chữ.
Lần này Diệp Noãn không dám tham lam lấy hết, chỉ lựa vài món tinh xảo cất vào Không gian.
Cô chủ yếu sợ lấy quá nhiều sẽ khiến người khác phát hiện dấu vết bất thường.
Diệp Noãn vừa thu xong những thứ mình muốn thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động lớn.
Cô lập tức không dám chậm trễ, vội vàng trèo lên khỏi hầm.
Cố Hàn Xuyên đã dẫn mấy đồng chí công an quay lại. Hai bên lúc này đang giằng co dữ dội với đám lưu manh kia.
Diệp Noãn nhìn mà âm thầm tặc lưỡi.
Trước khi đi, hắn còn quay đầu dặn lớn:
“Em tìm chỗ an toàn tránh đi. Lát nữa anh quay lại đón!”
Nhưng Diệp Noãn có phải kiểu người ngoan ngoãn đứng yên chờ đợi đâu?
Thừa lúc bên ngoài đang hỗn loạn, cô lập tức lẻn vào nhà chính.
Không ngờ vừa bước vào gian trong, chân cô đã bị thứ gì đó vướng phải, suýt nữa vấp ngã.
Diệp Noãn cúi xuống nhìn.
Ôi chao!
Hôm nay vận may của cô đúng là tốt đến bất ngờ.
Đó là một chiếc túi vải cũ.
Mở ra xem, bên trong toàn là những cọc tiền.
Chắc Vương ca lúc bỏ chạy quá hoảng loạn nên vô tình đánh rơi.
Diệp Noãn cũng chẳng dám đứng đó kiểm tra lâu, lập tức thu cả túi vào Không gian trước rồi tính sau.
Số tiền này tám chín phần mười là tang vật mà bọn chúng kiếm được từ những vụ làm ăn phi pháp.
Cuối cùng, Cố Hàn Xuyên vẫn không đuổi kịp tên Vương ca xảo quyệt kia.
Hắn và một đồng chí công an khác thở hồng hộc quay trở lại sân.
Chủ yếu là vì vừa chạy ra khỏi ngõ đã gặp ba hướng rẽ khác nhau.
Trong tình huống như vậy, ai biết hắn đã chạy theo hướng nào?
Cố Hàn Xuyên cẩn thận đưa Diệp Noãn về nhà trước, sau đó mới quay lại đồn công an phối hợp lấy lời khai.
Vừa về đến nhà, Diệp Noãn lập tức đóng cửa phòng, sau đó vui vẻ lấy túi tiền trong Không gian ra.
Cô đổ hết lên bàn rồi bắt đầu đếm.
Chậc!
Không ít chút nào.
Đếm sơ qua cũng phải đến mấy chục nghìn tệ!
Không chỉ có tiền mặt, bên trong còn có cả một xấp tem phiếu dày.
Chỉ riêng việc ngồi phân loại số phiếu ấy đã khiến Diệp Noãn mất hơn mười phút.
Những phiếu có thể lưu hành trên toàn quốc được cô xếp riêng.
Loại còn một tháng nữa hết hạn để thành một chồng.
Loại còn ba tháng nữa hết hạn lại xếp sang một bên.
Sau một hồi phân loại, trên bàn đã xuất hiện mấy chồng lớn nhỏ ngay ngắn.
Diệp Noãn khẽ thở phào, sau đó lại bắt đầu kiểm kê số vật tư vừa thu vào Không gian.
Tính sơ qua, bột mì trắng có khoảng hai trăm cân.
Gạo trắng khoảng một trăm cân.
Ngoài ra còn có một túi kê nhỏ, cô ước lượng chắc cũng phải năm, sáu chục cân.
Ngày hôm sau, Cố Hàn Xuyên lại tới tìm cô.
Diệp Noãn chỉ cảm thấy gần đây người đàn ông này xuất hiện trước mặt mình hơi thường xuyên.
Thời buổi này, cho dù hai người đã chính thức đính hôn, nam nữ cũng không tiện ngày nào cũng ngang nhiên qua lại với nhau, nếu không rất dễ bị hàng xóm để ý rồi bàn tán.
Nhưng nghĩ lại, Cố Hàn Xuyên đang tranh thủ kỳ nghỉ phép về thăm người thân.
Đợi hắn lên tàu trở về đơn vị, còn chẳng biết đến bao giờ hai người mới được gặp lại.
Nghĩ vậy, lòng Diệp Noãn lại mềm xuống.
Cô cũng có thể hiểu được vì sao hắn muốn tranh thủ gặp mình nhiều hơn một chút.
Lúc hai người cùng ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh, Diệp Noãn liền tranh thủ than thở với Cố Hàn Xuyên về chuyện công việc hiện tại của anh hai.
Diệp Noãn vốn không cố ý nhắc tới chuyện này.
Chỉ là hai người vừa ăn vừa trò chuyện, nói tới nói lui rồi thuận miệng kể ra mà thôi.
“Tối qua bà nội em còn chống gậy đến tận nhà ép bố em đấy. Bố em lại là người rất coi trọng chữ hiếu, cho dù bây giờ ông không muốn nhúng tay, em nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ phải nhượng bộ thôi. Em vừa nghe đã hiểu ý họ rồi, rõ ràng là nhắm vào vị trí công nhân tạm thời của anh hai em. Nhưng nếu công việc ấy thật sự nhường cho người khác, vậy anh hai em phải làm sao?”
“Anh hai em mà không có công việc thì cũng phải đăng ký xuống nông thôn đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


