“Chúng ta đi theo xem thử đi. Biết đâu cô ta lại lén đến chỗ hẹn với Ngô Hưng Bang. Bạch Cát là người đã có chồng rồi đấy.”
Ánh mắt Cố Hàn Xuyên thoáng hiện vẻ dò xét: “Sao em điều tra chuyện này kỹ vậy?”
Hai người giữ khoảng cách hơn mười mét, âm thầm đi theo Bạch Cát.
Lúc này Diệp Noãn mới chợt nhận ra một chuyện vô cùng quan trọng.
Kiếp này Bạch Cát vẫn chưa từng gặp mặt cô.
Nói cách khác, đối phương hoàn toàn không biết cô là ai.
Đã như vậy thì cô cần gì phải khép nép, trốn trốn tránh tránh?
Bạch Cát làm việc cũng khá cẩn thận.
Sau khi rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ, cô ta còn dừng lại nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có người theo sau rồi mới đẩy cửa bước vào một căn tứ hợp viện hai lớp sân đã xuống cấp.
Diệp Noãn biết lai lịch của căn viện nhỏ này.
Trước kia, đây là nơi một địa chủ lớn trong vùng từng dùng để nuôi vợ bé. Hơn mười năm trước, người đó đã bị đấu tố rồi đuổi đi.
Sau này nơi này xảy ra chuyện gì, Diệp Noãn cũng không rõ.
Chỉ biết có một thời gian từng có hai cô gái lầu xanh chuyển tới ở, nên những người dân xung quanh vẫn luôn xa lánh, chẳng mấy ai muốn bén mảng tới đây.
Lâu dần, căn viện càng ngày càng hoang tàn.
Ngay cả cánh cổng gỗ mục nát bên ngoài cũng đã xiêu vẹo.
Diệp Noãn và Cố Hàn Xuyên cẩn thận đi theo vào trong.
Nơi này là kiểu tứ hợp viện có hai lớp sân. Hai người tìm một góc khuất, nấp vào một gian sương phòng đã xuống cấp.
Lúc này họ vẫn chưa chắc Bạch Cát có đi thẳng vào gian nhà chính hay không.
Nhưng chẳng bao lâu sau, hai người đã nhận ra có gì đó không ổn.
Từ phía gian nhà chính mơ hồ truyền ra vài âm thanh ái muội, xen lẫn những tiếng thở dốc khe khẽ.
Âm thanh không lớn, nhưng trong căn viện vắng lặng thế này, đứng bên ngoài vẫn có thể nghe được loáng thoáng.
Dù sao Diệp Noãn cũng từng kết hôn và sống qua một đời.
Vừa nghe thấy động tĩnh ấy, cô lập tức đoán được bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Khuôn mặt cô thoáng chốc đỏ bừng. Diệp Noãn ngượng ngùng cúi đầu, lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút.
Còn Cố Hàn Xuyên tuy chưa kết hôn, cũng chưa từng trải qua loại chuyện này, nhưng những năm ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn không phải chưa từng vô tình gặp phải những tình huống khó xử tương tự.
Bởi vậy, hắn cũng nhanh chóng hiểu ra bên trong đang làm gì.
Quả thật hơi khó xử.
Hai người đợi khoảng bảy tám phút.
Cuối cùng, một nam một nữ từ gian nhà chính đẩy cửa bước ra.
Người đàn ông vừa đi vừa thong thả thắt lại thắt lưng quần.
Bạch Cát tụt lại phía sau vài bước, vừa đi vừa kéo chiếc áo khoác dài tay mặc lại cho ngay ngắn.
Người đàn ông dùng ánh mắt đầy thèm thuồng nhìn Bạch Cát, lại đưa tay sờ soạng ngực cô ta một cái.
“Chỗ này có một trăm tệ, thêm mấy tờ phiếu thịt nữa. Em cầm lấy, mua chút đồ ngon mà bồi bổ cơ thể.”
Hai mắt Bạch Cát lập tức sáng lên.
“Cảm ơn Vương ca.”
“Ừ, cứ ngoan ngoãn theo anh, anh tuyệt đối không để em chịu thiệt. Được rồi, em tranh thủ về trước đi. Lát nữa anh còn có việc.”
“Vậy em về trước. Chúc Vương ca hôm nay làm ăn thuận lợi.”
Nấp trong góc, Cố Hàn Xuyên và Diệp Noãn liếc nhìn nhau.
Ai mà ngờ được từ đầu đến cuối tên Vương ca kia vẫn đeo khẩu trang kín mít.
Cũng chẳng biết lúc nãy ở trong phòng làm chuyện kia với Bạch Cát, hắn có tháo khẩu trang xuống hay không.
Khoảng nửa tiếng sau, bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân.
Lần này có ba thanh niên cao lớn đi vào. Chỉ cần nhìn bộ dạng của bọn chúng cũng biết chẳng phải hạng người đứng đắn gì.
Cố Hàn Xuyên còn để ý thấy mỗi người đều ôm một bọc đồ trong tay, dáng vẻ lén lút, rõ ràng đang làm chuyện không thể để người khác biết.
Diệp Noãn hạ giọng:
“Lát nữa anh tìm cách ra ngoài trước, báo công an tới đây. Em cứ trốn dưới cái sọt rách này, chắc chẳng ai rảnh mà chú ý tới đâu.”
Cố Hàn Xuyên lập tức phản đối:
“Không được, như vậy quá nguy hiểm.”
“Sẽ không sao đâu. Anh biết leo tường, có thể trực tiếp trèo ra ngoài, như vậy sẽ tránh được người canh cổng. Nhưng em thì không được, em đâu có thân thủ như anh.”
Cố Hàn Xuyên nhíu mày suy nghĩ.
Đồn công an gần đây không quá xa. Nếu hắn chạy nhanh, cả đi lẫn về cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, chắc vẫn kịp bắt quả tang đám người này.
Cuối cùng, hắn gật đầu.
“Được. Cái này em cầm lấy. Nếu xảy ra chuyện gì nguy hiểm, nhất định phải bảo vệ bản thân trước. Anh sẽ quay lại nhanh nhất có thể.”
Diệp Noãn ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi mấy người đàn ông kia đều vào nhà chính, Cố Hàn Xuyên lập tức nắm lấy thời cơ, nhanh chóng trèo tường ra ngoài.
Diệp Noãn ở lại cũng không ngồi yên.
Vừa rồi khi dịch người, chân cô vô tình gạt lớp cỏ khô trên mặt đất sang một bên, để lộ một khe hở nhỏ.
Nhìn kỹ, cô mới phát hiện bên dưới có một căn hầm.
Nơi này rất có thể chính là chỗ Vương ca và đồng bọn dùng để cất giấu đồ.
Cũng vì vậy, vị trí cô đang nấp thực ra vô cùng nguy hiểm.
Nếu không, Diệp Noãn cũng chẳng cố ý giục Cố Hàn Xuyên đi báo công an nhanh như vậy.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, càng lúc càng gần.
Diệp Noãn cẩn thận dịch người một chút, sau đó lập tức lách mình vào Không gian.
Gần như ngay giây tiếp theo, cánh cửa gỗ mục nát của gian phòng bên cạnh bị đẩy bật ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


