Nói xong, bà ta lại quay sang Diệp Phú Quý:
“Phú Quý, cháu cũng đừng sốt ruột. Bác hai cháu làm việc bao nhiêu năm rồi, chắc chắn sẽ nghĩ được cách.”
Cứ như vậy, bà nội Diệp lúc đến thì hùng hổ, lúc đi lại dẫn theo ba người kia tay không rời khỏi nhà.
Diệp Noãn lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cô vội ra hiệu cho anh hai ra sân cài then cổng.
Đợi cửa lớn được đóng kín, lúc này cô mới để anh cả bưng nồi thức ăn ra, còn mình vui vẻ ôm rổ bánh bao bước vào.
Diệp An Gia vốn đã không vui vì chuyện mẹ ruột đến ép mình tìm việc cho Diệp Phú Quý.
Bây giờ lại nhìn thấy trong tay con gái có nhiều bánh bao thịt như vậy, nhớ tới vừa rồi cô nhất quyết không chịu mang ra tiếp khách, trong lòng ông càng có chút không thoải mái.
“Vừa rồi trong nhà có khách, sao con không nói là còn bánh bao thịt?”
Diệp Noãn đã sớm nghĩ sẵn lý do.
Cô lập tức hạ giọng, ngoan ngoãn giải thích:
“Bánh bao này là con lén dùng phiếu lương thực ông ngoại cho để mua đấy ạ. Tổng cộng cũng chỉ có từng này thôi. Người nhà mình chia nhau ăn còn chưa chắc đủ no, con đâu dám lấy ra đãi khách chứ.”
Diệp Phong và Diệp Hải nãy giờ trốn trong bếp đã kịp nhét mỗi người hai chiếc bánh bao vào bụng. Lúc này nghe em gái chống chế, cả hai rất ăn ý cúi đầu, ngoan ngoãn không lên tiếng.
Thời khắc quan trọng thế này, tuyệt đối không thể mở miệng phá hỏng vở kịch.
Diệp Phong giả vờ hắng giọng, cố đè xuống chút chột dạ trong lòng: “Bố, bố mau ăn lúc còn nóng đi. Lâu lắm rồi nhà mình mới được ăn bánh bao nhân thịt thơm thế này. Ngon hơn bánh bao ở nhà ăn xưởng nhiều.”
Diệp An Gia trừng mắt lườm con trai cả.
Chẳng phải nói thừa sao!
Hai chỗ làm sao mà so được?
Một bên là đồ làm số lượng lớn ở nhà ăn của xưởng, một bên là bánh bao mua từ tiệm cơm quốc doanh, đương nhiên phải khác nhau một trời một vực.
Ăn cơm xong, Cố Hàn Xuyên đạp xe tới tìm Diệp Noãn.
“Kỳ nghỉ phép của anh sắp hết rồi, anh phải trở về đơn vị. Em nhớ viết thư cho anh. Còn nữa, anh đã viết sẵn số điện thoại đơn vị cho em. Nếu có chuyện gì đặc biệt khẩn cấp, em có thể gọi thẳng tới đó.”
Diệp Noãn im lặng một lát rồi mới hỏi: “Cố Hàn Xuyên, thật ra em vẫn muốn nghiêm túc hỏi anh một chuyện. Anh thật sự cảm thấy hai chúng ta hợp nhau sao?”
Cố Hàn Xuyên nhíu mày: “Ý em là sao? Em không muốn tiếp tục quen anh nữa à?”
Diệp Noãn lắc đầu: “Em không có ý đó. Chỉ là em cảm thấy tính ra chúng ta mới gặp nhau có vài lần, cũng chưa thật sự hiểu rõ về nhau. Hơn nữa, em luôn cảm thấy hoàn cảnh hai nhà chúng ta... cách nhau hơi xa.”
“Không có khoảng cách gì cả.”
Cố Hàn Xuyên nhìn cô rồi nói tiếp: “Anh chưa từng kể với em về ông nội anh đúng không? Ông xuất thân từ một gia đình bần nông nghèo khổ. Nói cho đúng thì ông vốn là trẻ mồ côi, phải nhờ cơm của trăm nhà mà lớn lên. Năm mười bốn tuổi, ông đã tình nguyện nhập ngũ. Thật ra hồi đó ông làm gì có giác ngộ cách mạng cao xa nào, chỉ đơn giản cảm thấy đi lính thì có cơm ăn no thôi.”
Khóe môi Diệp Noãn khẽ cong lên.
Người đàn ông này đúng là thật thà.
“Noãn Noãn, em đã từng nghĩ sau này mình muốn làm gì chưa?”
Diệp Noãn cụp mắt xuống.
Dạo gần đây, cô vẫn luôn dốc sức nghiên cứu những cuốn y thư cổ trong Không gian. Cô thật sự cảm thấy mình có thể sẽ lựa chọn con đường học y, hoặc tự nghiên cứu chế thuốc.
Nhưng hiện giờ cô không thể đường đường chính chính nói ra suy nghĩ này.
Dù sao trong mắt người khác, cô chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường, trước nay chưa từng có cơ hội tiếp xúc với nghề y hay thuốc men. Nếu đột nhiên nói mình muốn học y, thậm chí còn muốn chế thuốc, quả thật quá khó giải thích.
Thấy cô bỗng trầm ngâm không nói, Cố Hàn Xuyên nhớ lại câu hỏi vừa rồi của mình, chợt nhận ra có lẽ cô đã hiểu lầm ý hắn.
“Noãn Noãn, có thể vừa rồi anh nói không rõ. Ý anh là, sau này em muốn đi làm thì cứ đi làm. Nếu không muốn thì ở nhà nghỉ ngơi cũng được. Anh không có ý ép em phải đi làm kiếm tiền.”
Diệp Noãn ngẩng đầu lên.
Cô nhìn ra được Cố Hàn Xuyên đang cuống quýt giải thích.
Thật ra hiện giờ Diệp Noãn không có quá nhiều tâm tư để chìm đắm trong chuyện yêu đương.
Nếu muốn học y và nghiên cứu cách chế thuốc, cô chắc chắn sẽ cần rất nhiều dược liệu quý. Mà giá của những loại dược liệu ấy lại chẳng hề rẻ.
Những thứ tìm thấy ngoài chợ đều không khiến Diệp Noãn hài lòng, cô thậm chí còn nảy ra ý định tự đeo gùi vào sâu trong núi hái thuốc.
Nhưng trước mắt chuyện này không thực tế.
Một mình trèo đèo lội suối vào núi tìm dược liệu không chỉ khó khăn mà còn tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm.
Tốt nhất vẫn nên chờ thêm một thời gian.
Những thứ có thể dùng tiền mua được thì cứ dùng tiền mua. Nếu thật sự không tìm được, đến lúc đó cô sẽ nghĩ cách khác.
Hai người cùng nhau đi tới cửa hàng bách hóa mua một ít đồ. Đây đều là những món Cố Hàn Xuyên chuẩn bị mang về đơn vị làm quà.
“Đợi đã!”
Diệp Noãn đột nhiên đưa tay kéo mạnh cánh tay Cố Hàn Xuyên, nhanh chóng lôi hắn tránh sang một bên.
“Sao vậy?”
Diệp Noãn chỉ về phía bóng lưng người phụ nữ phía trước, hạ thấp giọng: “Người đó tên là Bạch Cát, chính là người phụ nữ em từng kể với anh trước đây... người đã lôi lôi kéo kéo không rõ ràng với Ngô Hưng Bang.”
Cố Hàn Xuyên khẽ nhíu mày, cẩn thận nhìn người phụ nữ kia.
Xét theo tuổi tác, có lẽ Bạch Cát nhỏ hơn Ngô Hưng Bang khoảng hai tuổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


