Những công việc lặt vặt còn lại, mấy người học việc dưới tay ông hoàn toàn có thể tự xử lý.
Cấp trên cũng chẳng có lý do gì ép một người như Diệp An Gia ở lại tăng ca. Chỉ cần tổ của ông hoàn thành đủ định mức công việc trong ngày là được.
Còn Diệp Hải có thể tan làm sớm là vì hiện giờ hắn vẫn chỉ là công nhân tạm thời.
Mỗi ngày làm đủ tám tiếng là có thể về nhà. Dù sao khối lượng công việc giao cho công nhân tạm thời cũng không nhiều bằng công nhân chính thức.
Ngồi trong nhà nghe chú út ở bên ngoài than ngắn thở dài, Diệp Noãn chỉ thấy buồn cười.
Phải biết rằng suất làm việc ở Xưởng Bông sợi mà chú út đang có vốn dĩ là của cha cô, nhưng năm đó lại bị ông ta mặt dày cướp mất.
Ai ngờ sau này ông ngoại Diệp Noãn có bản lĩnh, lại xoay xở đưa được Diệp An Gia vào Xưởng Cơ khí.
Đến lúc ấy chú út mới hối hận xanh ruột.
Nếu biết sớm làm nghề kỹ thuật ở Xưởng Cơ khí vừa ổn định vừa đỡ vất vả như vậy, nói gì ông ta cũng không tranh trước suất công nhân chải thô nặng nhọc ở Xưởng Bông sợi.
Bà nội Diệp đưa tay lau khóe mắt, giọng nói cũng dần mang theo ý ép buộc:
“Lão Nhị à, dù mày nói thế nào thì bây giờ trong nhà cũng chỉ có mày là có chút bản lĩnh. Mày không thể mặc kệ Phú Quý được. Nó là cháu ruột, gọi mày một tiếng bác hai đấy!”
Bà càng nói càng đau lòng:
“Nhà anh cả mày đã cắn răng để hai đứa con xuống nông thôn rồi. Cách dăm bữa nửa tháng tao lại phải móc tiền ra trợ cấp mà vẫn chẳng đủ. Hai đứa nhỏ ở quê bây giờ sống khổ đến mức nào chứ!”
“Còn Hà Hoa với Đại Nữu nữa, ở dưới quê cũng khổ sở chẳng kém. Nhưng Phú Quý thì khác. Nó là đứa tao một tay ôm ấp nuôi lớn, từ bé sức khỏe đã yếu, suốt ngày ốm đau, sao chịu nổi cảnh xuống nông thôn làm việc nặng?”
Bà nội Diệp càng nói càng nghẹn ngào:
“Mày phải nghĩ cách đi. Phú Quý là cục vàng cục bạc của mẹ. Mẹ nuôi nó mười mấy năm, chưa từng để nó chịu bao nhiêu khổ. Chẳng lẽ đến lúc mẹ sắp nhắm mắt xuôi tay rồi, còn phải trơ mắt nhìn nó bị đưa xuống quê chịu khổ sao?”
Diệp Noãn mím môi, ánh mắt lạnh đi.
Diệp Hà Hoa mà bà nội vừa nhắc tới chính là người cô ruột duy nhất của cô.
Năm mười tám tuổi, vì trong nhà thiếu ăn, bà nội tự ý quyết định gả cô xuống một vùng quê nghèo.
Theo những gì Diệp Noãn biết, khi ấy nhà trai đã đưa một trăm cân lương thực tinh và hai trăm cân lương thực thô làm sính lễ.
Nói thẳng ra, chẳng khác nào bà nội đem con gái đổi lấy lương thực.
Vì chuyện đó, bác cả và cha cô từng cãi nhau không biết bao nhiêu lần với ông bà nội, nhưng cuối cùng vẫn không thay đổi được gì.
Hai anh em chỉ có thể bất lực nhìn em gái bị gả xuống nông thôn.
Còn Đại Nữu là con gái ruột của nhà chú út, cũng chính là chị gái ruột của Diệp Phú Quý.
Bà nội nhắc đến hai người con gái ấy chịu khổ ở quê, giọng điệu lại chẳng có bao nhiêu xót xa. Bà chỉ thuận miệng nhắc qua, chủ yếu vẫn là muốn lấy họ ra làm ví dụ để chứng minh rằng tuyệt đối không thể để Diệp Phú Quý cũng phải xuống nông thôn chịu khổ.
Diệp Noãn thật sự không hiểu nổi kiểu thiên vị này.
Đều là con cháu trong nhà, sao đến lượt Diệp Phú Quý thì lại biến thành cục vàng cục bạc?
Diệp An Gia lộ vẻ bất đắc dĩ.
Lý Tú ngồi bên cạnh nghe tới đây cũng cảm thấy chói tai vô cùng.
Những đứa cháu khác bị đưa xuống nông thôn, bà cụ chẳng thấy đau lòng bao nhiêu.
Đến lượt Diệp Phú Quý thì lại như muốn lấy mạng bà ta.
Trái tim này đúng là lệch đến chẳng còn biết lệch đi đâu nữa.
Diệp An Gia thật lòng không muốn dính vào mớ chuyện rắc rối này.
Nhưng mẹ ruột đã chống gậy tìm đến tận cửa, ông cũng không thể lạnh lùng đuổi người ra ngoài.
“Mẹ, mẹ đừng vội. Chuyện này mẹ có ép con ngay bây giờ cũng không giải quyết được.”
Ông suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Con chỉ có thể hứa sẽ nhờ người quen nghe ngóng giúp xem có nhà máy nào đang tuyển công nhân không. Nếu có tin thì để Phú Quý đi thi thử.”
Diệp Phú Quý đứng bên cạnh nghe vậy, trong lòng lập tức không hài lòng.
Hắn ta cảm thấy bác hai nói chuyện quá vòng vo.
Nếu thật sự muốn giúp hắn ta thì giao luôn công việc của Diệp Hải cho hắn ta chẳng phải xong sao?
Vị trí kỹ thuật của Diệp Phong thì hắn ta biết mình không làm nổi, dù sao hắn ta chỉ mới học hết cấp hai, mà điều kiện cơ bản của công việc ấy là phải tốt nghiệp cấp ba.
Chuyện này hắn ta vẫn tự biết sức mình, không dám nhòm ngó.
Nhưng công việc của Diệp Hải thì khác.
Diệp Hải tuy cũng tốt nghiệp cấp ba, nhưng công việc tạm thời mà hắn đang làm hiện tại lại chẳng yêu cầu bằng cấp ba.
Đó chỉ là việc tay chân.
Diệp Phú Quý cảm thấy mình hoàn toàn có thể làm được.
Bốn người nhà họ Diệp ngồi đó dây dưa thêm một hồi lâu.
Thấy lão Nhị từ đầu đến cuối vẫn không chịu nhả ra chuyện giao công việc của Diệp Hải, bà nội Diệp cũng biết hôm nay không thể ép thêm nữa.
Bà ta đảo mắt nhìn quanh.
“Bà nội, hôm nay mọi người trong nhà cháu đều tan làm muộn, chưa ai kịp nấu cơm. Cháu cũng mới nấu được một nồi cháo loãng thôi. Hay cháu múc cho bà một bát ăn tạm trước nhé?”
Bà nội Diệp cúi xuống nhìn.
Bát cháo trong tay Diệp Noãn loãng đến mức gần như toàn nước.
Ăn thứ này thì no được bao lâu?
Thôi vậy.
Chi bằng về nhà tự ăn còn hơn.
Huống hồ chuyện công việc của Phú Quý vẫn còn phải nhờ cậy lão Nhị. Lúc này bà ta cũng không tiện ở lại ăn uống quá mức, kẻo khiến con trai sinh lòng bất mãn.
“Không cần đâu, bọn tao cũng chuẩn bị về rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


