Diệp Noãn càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng.
Ngô Chiêu Đệ vốn không hề muốn cô gả cho Ngô Hưng Bang.
Vậy hôm nay cô ta tìm đến tận nhà gây náo loạn như thế, rốt cuộc là vì sao?
Là vì biết Diệp Noãn đã từ chối Ngô Hưng Bang nên cố ý tới đòi lại công bằng cho em trai?
Hay mục đích thật sự của cô ta vốn là phá hỏng hôn sự giữa cô và Ngô Hưng Bang?
Nghĩ kỹ lại, một người chị chồng tử tế, có ai vừa tới nhà người ta đã cư xử như vậy?
Diệp Noãn càng nghĩ càng cảm thấy mình đã đoán đúng.
Ngô Chiêu Đệ vừa rồi cố ý lên giọng, hết lời coi thường nhà họ Diệp, chẳng qua là không muốn hai nhà kết thân.
Nhưng nếu cô nhớ không nhầm, mẹ Ngô đã ra lệnh cho Ngô Hưng Bang rằng lần nghỉ phép này nhất định phải định xong chuyện hôn nhân.
Vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Thực ra suy đoán của Diệp Noãn không sai.
Ngô Chiêu Đệ quả thật không muốn cô bước chân vào cửa nhà họ Ngô.
Trước khi tới đây, Ngô Chiêu Đệ vốn chỉ định xem thử Diệp Noãn là cô gái thế nào, tiện thể thăm dò xem sau này cô có phải kiểu người thích lén mang tiền về trợ cấp nhà mẹ đẻ hay không.
Nhưng vừa gặp mặt, trong lòng Ngô Chiêu Đệ đã lập tức sinh ra cảm giác bài xích.
Diệp Noãn quá xinh đẹp, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật.
Ngô Hưng Bang là quân nhân, hơn nữa với cấp bậc hiện tại, hắn ta vẫn chưa đủ điều kiện đưa người nhà theo quân.
Nếu thật sự cưới Diệp Noãn, chẳng khác nào để cô ở nhà quanh năm một mình, ngày tháng cũng chẳng khác gì sống như góa phụ.
Một cô gái xinh đẹp đến vậy, liệu có thể thật sự an phận chờ chồng hay không?
Ban đầu Ngô Chiêu Đệ còn cảm thấy gia cảnh nhà họ Diệp cũng tạm ổn, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy Diệp Noãn, cô ta lập tức gạt bỏ ý định để hai nhà kết thân.
Dĩ nhiên, phía sau chuyện này còn có một nguyên nhân khác.
Bạch Cát.
Sau khi rời khỏi nhà họ Diệp, Ngô Chiêu Đệ vừa đi vừa khe khẽ ngân nga, tâm trạng rõ ràng rất tốt.
Đi được nửa đường, cô ta lại đổi hướng, vòng sang nhà Bạch Cát.
Lúc này Bạch Cát vừa dọn dẹp, rửa bát xong, trên người vẫn còn đeo tạp dề.
Thấy Ngô Chiêu Đệ tới, cô ta lập tức niềm nở:
“Ôi, chị tới đấy à? Chị ăn cơm chưa?”
Ngô Chiêu Đệ gật đầu.
“Ăn rồi. Dạo này trong nhà em thế nào?”
Bạch Cát cười khổ:
“Còn thế nào được nữa ạ? Chị... vừa từ nhà họ Diệp về sao?”
Ngô Chiêu Đệ gật đầu, vẻ mặt đầy cảm kích:
“Lần này đúng là nhờ em nhắc chị trước. Chị qua đó xem rồi, con bé Diệp Noãn kia trông lẳng lơ quá, vừa nhìn đã biết không phải loại con gái an phận. Em trai chị là sĩ quan, sao có thể cưới loại phụ nữ như vậy về nhà được?”
Cô ta càng nói càng thấy mình có lý:
“May mà em nhắc chị trước một câu. Nếu không, biết đâu Hưng Bang thật sự bị con hồ ly tinh ấy mê hoặc mất rồi.”
Trong lòng Bạch Cát vui đến nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn ra vẻ buồn bã.
“Chị đừng nói vậy. Em cũng chỉ thật lòng mong anh Hưng Bang có thể cưới được một người vợ hiền lành, biết lo cho gia đình.”
Nói tới đây, cô ta khẽ thở dài:
“Cũng tại em vô dụng. Nếu lúc trước em có thể cố gắng chịu đựng thêm một chút, có lẽ đã chờ được đến ngày anh Hưng Bang trở về.”
Một phen tự trách đầy chua xót ấy rơi vào tai Ngô Chiêu Đệ, chẳng khác nào một câu chuyện tình dang dở khiến người ta tiếc nuối.
“Haiz, cũng tại em với Hưng Bang nhà chị không có duyên.”
Ngô Chiêu Đệ thở dài rồi nhanh chóng đổi giọng:
“Thôi, chuyện qua rồi thì đừng nhắc nữa. Diệp Noãn kia tuy không được, nhưng hôm nay chị lại để ý một cô gái khác. Mặt tròn trịa, nhìn là biết có phúc, đúng kiểu tướng vượng phu.”
Nói xong, cô ta đứng dậy.
“Thôi, chị không ngồi nói chuyện với em nữa. Chị phải mau về báo với mẹ một tiếng.”
Nụ cười trên mặt Bạch Cát lập tức cứng lại.
“Chị cả đã để ý người khác rồi sao? Vậy... anh Hưng Bang cũng đồng ý à?”
“Chưa biết nó nghĩ thế nào, nhưng chị thấy mối này chắc chắn không tệ. Chị phải về nói với Hưng Bang, sắp xếp cho hai đứa ngày mai chính thức gặp mặt.”
Bạch Cát đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Ngô Chiêu Đệ vội vã rời đi, tức đến nghiến chặt răng.
Cô ta đã tốn biết bao tâm sức mới phá được chuyện giữa Diệp Noãn và Ngô Hưng Bang.
Vậy mà Ngô Chiêu Đệ vừa quay đầu đã sốt sắng tìm cho hắn ta một đối tượng khác!
Bạch Cát chẳng quan tâm Diệp Noãn đẹp hay xấu.
Điều cô ta muốn từ đầu đến cuối chỉ có một.
Ngô Hưng Bang tuyệt đối không được kết hôn.
Một khi hắn ta có gia đình riêng, sau này còn có thể toàn tâm toàn ý đưa tiền cho cô ta nữa sao?
Đến lúc đó, số tiền riêng mà cô ta vất vả tích cóp còn giữ được bao nhiêu?
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng gọi lớn tên Bạch Cát.
Cô ta đành ép cơn bực bội xuống, quay vào đối phó với lão già trong nhà trước.
Những chuyện khác, cứ để ngày mai rồi tính.
Người mà Ngô Chiêu Đệ để ý là con gái nhà thím Hoàng.
Lý do cũng rất đơn giản.
Cô gái kia có khuôn mặt tròn trịa, trông khá có phúc, tính tình lại có vẻ hiền lành, dễ bảo.
Một người như vậy nếu gả vào nhà họ Ngô, chẳng phải sẽ dễ dàng bị nhà chồng nắm trong tay sao?
Hơn nữa, theo đánh giá của Ngô Chiêu Đệ, cô gái ấy có dung mạo bình thường, vóc dáng cũng không cao ráo nổi bật như Diệp Noãn, chỉ mới học hết tiểu học.
Bù lại, cô ấy có việc làm.
Tuy chỉ là công nhân tạm thời nhưng dù sao cũng có thể tự kiếm tiền.
Một người vừa không quá xinh đẹp, vừa có công việc ổn định, sau này cưới vào nhà họ Ngô cũng không phải lo cô ấy ở bên ngoài sinh lòng không an phận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


