Mỗi người đều có toan tính riêng.
Tính tới tính lui, rốt cuộc cũng chỉ vì lợi ích của bản thân.
Diệp Noãn chẳng buồn quan tâm tới mớ chuyện rắc rối ấy.
Chỉ cần đám người nhà họ Ngô không tìm đến làm phiền cô, bọn họ muốn tính toán thế nào cũng mặc.
Nhưng hôm nay Ngô Chiêu Đệ đã cố tình tìm tới tận cửa gây náo loạn, lại một lần nữa khơi lên ngọn lửa căm hận vốn đã bị Diệp Noãn chôn sâu trong lòng.
Cô phải tranh thủ thời gian vét sạch những khoản quỹ đen mà mình biết.
Ông trời đã ưu ái cho cô sống lại một lần, nếu cô còn không biết tranh thủ mưu cầu chút lợi ích cho bản thân thì cũng quá có lỗi với chính mình rồi.
Sáng hôm sau, Cố Hàn Xuyên lại tới. Lần này hắn đi cùng một đồng chí công an của Sở Cảnh sát.
Lý Tú vừa nhìn thấy cảnh ấy đã sợ đến ngây người.
Nhà bà đây là phạm phải chuyện tày trời gì rồi?
“Thím đừng lo. Đồng chí công an tới đây là để tìm hiểu một vụ án, muốn mời hai Đồng chí Diệp Noãn và Diệp Phong phối hợp điều tra một chút.”
Lý Tú ngơ ngác gật đầu: “Ồ, ồ! Đợi thím một lát nhé. Diệp Phong, Noãn Noãn! Hai đứa mau ra đây, Cố đồng chí tìm hai đứa có việc.”
Diệp Phong và Diệp Noãn nói với người nhà vài câu đơn giản trong sân, sau đó cùng nhau tới Sở Cảnh sát.
Vì lúc ấy còn sớm, Diệp Phong chỉ đành nhờ Lý Tú lát nữa tới chỗ làm xin nghỉ giúp mình.
Khoảng mười giờ sáng, hai anh em cuối cùng cũng bước ra khỏi Sở Cảnh sát.
Lần này, Diệp Phong và Diệp Noãn coi như đã lập được công lớn.
Vương Lão Nhị đã khai nhận toàn bộ sự việc. Nguyên nhân chủ yếu là vì hắn bất mãn với hình thức kỷ luật mà lãnh đạo xưởng đưa ra, lại thêm có người âm thầm xúi giục nên mới nảy sinh ý định trả thù.
Còn tên cướp chặn đường hôm trước thực chất cũng cùng một giuộc với Vương Lão Nhị.
Chỉ khác ở chỗ, tên kia phụ trách tháo dỡ một số lượng pháo nổ rồi tuồn hàng cho cấp trên của hắn.
Kết quả, vừa thấy sự việc bại lộ, kẻ đứng sau đã đánh hơi thấy nguy hiểm rồi bỏ trốn. Cuối cùng chỉ bắt được tên đó và Vương Lão Nhị.
“Chuyện lần này, chúng tôi sẽ gửi công văn tới xưởng và trường học của hai đồng chí để biểu dương hành động dũng cảm.”
“Cảm ơn đồng chí. Đây cũng là việc chúng tôi nên làm.”
Nghe nói sẽ có thư biểu dương đích danh gửi tới xưởng, trong lòng Diệp Phong lập tức ngọt như ăn mật.
Cuối cùng cũng không uổng công hắn vất vả mạo hiểm một phen.
Chỉ tiếc cái thùng đồ đổi được hôm ấy đã bị giữ lại, nghĩ đến vẫn thấy hơi xót.
“Cậu yên tâm, những thứ trong thùng không liên quan đến vụ án, không được tính là vật chứng. Cậu có thể mang về.”
Diệp Phong vừa nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức càng rạng rỡ.
Chiếc đài bán dẫn của hắn!
Cuối cùng cũng có thể mang về rồi.
Cố Hàn Xuyên có tham gia phá án nên đương nhiên cũng được tính là lập công. Phía Sở Cảnh sát sẽ gửi công văn tới đơn vị bộ đội đề nghị biểu dương, chuyện này đối với việc thăng tiến sau này của hắn cũng rất có lợi.
“Vụ án này nhìn qua thì có vẻ đã kết thúc, nhưng kẻ chủ mưu thật sự vẫn đang bỏ trốn, chúng ta tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác. Hiện tại chúng tôi đã nhận được tin tình báo xác thực, đối phương đã rời khỏi An Thị, nhưng chưa chắc hắn sẽ không quay lại trả thù. Vì vậy thời gian tới hai người ra ngoài phải chú ý an toàn hơn.”
Trên đường về, Diệp Phong cứ cố tình chen vào giữa Cố Hàn Xuyên và Diệp Noãn, như thể chỉ sợ em gái mình sơ ý một cái sẽ bị người đàn ông này chiếm mất tiện nghi.
“Anh cả, anh còn không đi nhanh lên thì sáng nay đừng mong quay lại chỗ làm kịp nữa! Mau đi đi!”
Diệp Phong hậm hực hừ một tiếng: “Đúng là đồ vô lương tâm! Anh nói cho em biết, hai người bây giờ mới chỉ đang tìm hiểu nhau thôi. Em đừng để người đàn ông này tùy tiện chiếm tiện nghi của em đấy.”
Mặt Diệp Noãn lập tức đỏ bừng.
Anh cả đang nói linh tinh gì vậy chứ!
Sau khi hai người chậm rãi đi được một đoạn, Diệp Noãn nhớ tới màn kịch nực cười xảy ra tối qua, dứt khoát kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho Cố Hàn Xuyên nghe.
Từ đầu đến cuối, Cố Hàn Xuyên đều nhíu chặt mày, hoàn toàn không hiểu nổi cách hành xử của chị gái Ngô Hưng Bang.
“Cố Hàn Xuyên, em kể những chuyện này cho anh nghe là vì muốn anh biết rõ đầu đuôi sự việc, tránh sau này có người mang những lời đồn thất thiệt tới trước mặt anh nói lung tung. Em và đồng chí Ngô Hưng Bang quả thật từng đi xem mắt một lần, nhưng cũng chỉ gặp đúng một lần thôi. Còn vì sao em không chọn hắn ta làm đối tượng, nguyên nhân trước đó em cũng đã nói với anh rồi. Em không muốn giữa chúng ta có bất kỳ hiểu lầm nào.”
Cố Hàn Xuyên gật đầu: “Anh hiểu.”
Diệp Noãn thở phào nhẹ nhõm.
Có những lời vẫn nên nói rõ ngay từ đầu, tránh để bà thím Hoàng kia lại đi khắp nơi gây chuyện.
Không ngờ hai người vừa đi tới đầu hẻm đã thấy thím Hoàng đang hớn hở dẫn con gái ra ngoài.
Mấy ngày nay Cố Hàn Xuyên không mặc quân phục, nên thím Hoàng hoàn toàn không biết hắn cũng là quân nhân.
Nghe giọng điệu của bà ta, cứ như Ngô Hưng Bang đã chắc chắn trở thành con rể nhà họ Hoàng rồi vậy.
Ngô Nhị Nha e thẹn nhìn Diệp Noãn, trong ánh mắt còn thấp thoáng vẻ đắc ý.
Dường như cô ta cảm thấy Diệp Noãn từ chối Ngô Hưng Bang là một quyết định ngu ngốc vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


