Đỗ Quyên vội kéo tay Ngô Chiêu Đệ, trách móc: “Chiêu Đệ, cô đừng nói bậy nữa. Tiểu Diệp căn bản không ưng Tiểu Ngô, chuyện này mấy hôm trước tôi đã nói rõ rồi. Chẳng phải tôi đã dặn cô sao? Hôm nay chúng ta chỉ tới thăm dò ý tứ một chút, sao cô vừa mở miệng đã nói là mang sính lễ tới?”
Ngô Chiêu Đệ lúc này còn đang đảo mắt nhìn quanh, âm thầm đánh giá gia cảnh nhà họ Diệp. Nghe Đỗ Quyên nói vậy, cô ta hoàn toàn chẳng để tâm.
“Dì Đỗ, chuyện này trước sau gì chẳng thành. Nhà cô gái này chúng tôi cũng đã cất công hỏi thăm kỹ rồi, chẳng qua chỉ là một gia đình công nhân bình thường. Nghe nói cô ta còn có một người anh trai đến tuổi lấy vợ mà chưa kết hôn, lại chỉ là công nhân tạm thời, nhà chúng tôi còn chẳng chê.”
“Em trai tôi đường đường là sĩ quan, sau này còn có rất nhiều cơ hội thăng tiến! Nó có thể ưng Diệp Noãn đã là phúc phận mấy đời của cô ta rồi. Nếu không phải em trai tôi cứ nhất quyết thích cô ta, tôi cũng chẳng thèm cất công đích thân tới đây. Nhìn con bé gầy gò thế kia, sau này không chừng còn khó sinh con!”
Những lời này vừa thốt ra đã đủ khiến người ta nổi giận.
Đỗ Quyên chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, giả vờ như mình hoàn toàn không quen biết cô ta.
Loại lời như vậy mà cũng dám chạy thẳng tới nhà người ta nói ra sao?
Cô ta thật sự muốn ăn đòn đúng không?
Lý Tú nghe xong lập tức nổi trận lôi đình.
“Cút, cút, cút! Cô tưởng mình là ai? Vừa bước vào nhà tôi đã đứng đó lải nhải hết chuyện này đến chuyện khác, mau cút ra ngoài! Lời con gái tôi và bà mối vừa nói cô nghe không hiểu tiếng người à? Nhà chúng tôi không ưng cái tên họ Ngô kia! Đừng có vác mặt tới đây giở trò lưu manh, cút ngay!”
Đỗ Quyên đứng bên cạnh nghe mà da đầu cũng tê rần.
Ngô Chiêu Đệ này có bệnh hay sao vậy?
Tự nhiên chạy tới tận nhà con gái người ta ăn nói lung tung. Lúc thì chê anh trai người ta không có công việc chính thức, lúc lại chê con gái người ta gầy gò.
Sao nào?
Chẳng lẽ phải giống cô ta, người đầy đặn, mông to mới được tính là tốt?
“Tú à, bà đừng tức, bớt giận đi. Chuyện này cũng trách tôi. Tôi thật sự không biết chị của Tiểu Ngô lại có tính tình như thế. Bà yên tâm, chuyện hôm nay tôi nhất định sẽ nói cho rõ ràng. Còn hôn sự giữa Tiểu Ngô và Noãn Noãn nhà chúng ta, coi như hoàn toàn chấm dứt.”
Lý Tú thở phì phò, hai mắt trừng trừng nhìn Ngô Chiêu Đệ, chỉ hận không thể nhìn thủng một lỗ trên người cô ta.
Ngô Chiêu Đệ lại chẳng hề biết điều, còn lớn tiếng nói: “Tôi nói bà thím này cũng buồn cười thật đấy. Chuyện hai nhà chúng tôi kết thân, bà xen vào làm gì mà còn động tay động chân? Tôi nói nãy giờ có sai chữ nào đâu! Em trai tôi là sĩ quan, tiền trợ cấp mỗi tháng chẳng ít. Sau này gả cho nó, không cần chờ mấy năm là có thể theo quân. Cuộc sống tốt như thế, ai mà chẳng thèm?”
Lời này vừa nói ra, bà thím mắt híp đang đứng ngoài xem náo nhiệt lập tức động lòng.
Hơn nữa bà ta cũng đã nhìn ra, Diệp Noãn thật sự không hề ưng em trai của người phụ nữ này.
“Ồ, tôi họ Hoàng, cô cứ gọi tôi là thím Hoàng. Vừa hay hôm nay con gái tôi cũng ở nhà. Đi, chúng ta sang đó nói chuyện vài câu?”
Mắt Ngô Chiêu Đệ đảo một vòng.
Cũng không phải không được!
Cô ta cũng nhìn ra rồi, chuyện giữa Diệp Noãn và em trai mình chắc chắn không thành.
Nhưng ở nhà, mẹ cô ta vẫn đang sốt ruột giục chuyện cưới xin của Ngô Hưng Bang.
Nếu người họ Hoàng này tự mình tiến cử con gái, chẳng phải vừa khéo sao?
“Được thôi. Đi, để tôi sang nhà bà ngồi một lát.”
Đám người xung quanh nhìn đến mức mắt sắp rơi ra ngoài.
Chuyện này rốt cuộc chuyển hướng kiểu gì vậy?
Vừa rồi chẳng phải cô ta còn nói mình tới nhà họ Diệp mang sính lễ sao?
Mới cãi nhau có một lúc, đã quay sang muốn đến nhà họ Hoàng xem mắt con gái người ta rồi?
Đến lúc này, mọi người gần như đều hiểu rõ cô ta đang nghĩ gì.
Hóa ra đúng là cố tình tới nhà họ Diệp gây chuyện, muốn dìm người ta xuống cho hả giận!
Đợi đến khi Ngô Chiêu Đệ đi khuất, Đỗ Quyên mới dám thở phào nhẹ nhõm.
“Tú à, tôi thật sự xin lỗi bà. Là tôi mù mắt mới không nhìn ra cô ta là loại người như vậy. Noãn Noãn, vừa rồi cô ta không làm cháu sợ chứ? Cháu cứ yên tâm, lát nữa dì Đỗ sẽ đích thân tới nhà họ Ngô một chuyến, mắng cho họ một trận rồi nói rõ mọi chuyện.”
Diệp Noãn ngoan ngoãn gật đầu:
“Vậy làm phiền dì Đỗ phải vất vả thêm rồi ạ.”
“Có gì mà vất vả chứ! Cũng tại dì không kịp ngăn lại, cái miệng của Ngô Chiêu Đệ đúng là nhanh hơn ai hết.”
Một màn náo loạn cuối cùng cũng khép lại như vậy.
Nhưng Diệp Noãn biết rất rõ, chị cả của Ngô Hưng Bang tuyệt đối sẽ không chịu yên.
Kiếp trước, sau khi gả vào nhà họ Ngô, cô đã phải chịu đựng trọn vẹn năm năm.
Nói trắng ra, suốt năm năm ấy cô chẳng khác nào một người giúp việc không công cho cả nhà.
Thế nhưng kiếp trước chưa từng xảy ra chuyện Ngô Chiêu Đệ tìm đến tận cửa gây náo loạn như hôm nay.
Nhớ lại những chuyện cũ, ánh mắt Diệp Noãn chợt sáng lên.
Kiếp trước, quan hệ giữa Ngô Chiêu Đệ và Bạch Cát vốn khá thân thiết. Sau khi cô gả vào nhà họ Ngô, Ngô Chiêu Đệ không ít lần mỉa mai bóng gió trước mặt cô.
Những lời cô ta thường xuyên nhắc nhất chính là Ngô Hưng Bang và Bạch Cát năm xưa tình sâu nghĩa nặng đến mức nào, đáng tiếc ra sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


