“Vậy ra vừa rồi anh chỉ cố ý cho em xem số tiền trong sổ tiết kiệm thôi à? Như anh nói đấy, sổ mở ở Hỗ Thị, anh có đưa cho em thì em cũng chẳng rút được. Rõ ràng anh cố tình mang tới trước mặt em để khoe khoang còn gì!”
Cố Hàn Xuyên lập tức cuống lên:
Ai bảo tự dưng lấy cuốn sổ tiết kiệm nhiều tiền như vậy ra dọa cô.
Không trị hắn một chút thì sao được!
Có điều Diệp Noãn cũng biết chừng mực, không định trêu quá đáng.
Dù sao hai người cũng đã chính thức xác lập quan hệ. Sau này nếu thuận lợi, còn phải sống với nhau cả đời, không thể cứ bắt nạt người ta mãi.
Cố Hàn Xuyên và Cố Hồng vừa rời đi chưa bao lâu, nhà họ Diệp lại có khách tới.
Lần này người đến là Đỗ Quyên, cán bộ Công đoàn, cũng chính là bà mối trước đó từng giới thiệu Ngô Hưng Bang cho Diệp Noãn.
Theo sau Đỗ Quyên là một người phụ nữ trung niên trông khá quen mắt.
Diệp Noãn nhìn kỹ một lúc rồi nhận ra.
Đây chẳng phải chị cả của Ngô Hưng Bang, Ngô Chiêu Đệ sao?
Hai người họ tới đây làm gì?
Ngô Chiêu Đệ vừa bước vào sân đã cất giọng oang oang:
“Ôi chao, đây là em dâu tương lai phải không? Trông cũng được đấy chứ, thảo nào em trai tôi vừa gặp đã ưng ngay! Hôm nay đúng dịp ngày lành, tôi tới mang sính lễ cho nhà cô đây.”
Sính lễ?
Họ hàng và hàng xóm xung quanh vốn còn chưa giải tán, nghe vậy đều ngẩn người nhìn nhau.
“Chẳng phải Noãn Noãn vừa xác định với Cố đồng chí kia rồi sao? Sao bây giờ lại xuất hiện thêm một nhà nữa?”
“Có phải nhầm rồi không? Đừng bảo là các người đi nhầm nhà nhé?”
Một bà thím mắt híp ngày thường vốn không ưa nhà họ Diệp lập tức bĩu môi, châm chọc:
“Còn có thể vì sao nữa? Một cô gái mà nhận hai nhà chứ sao! Nhà họ Diệp này đúng là chẳng biết xấu hổ, còn muốn ăn hai phần sính lễ. Theo tôi thấy, rõ ràng họ đang xem nhà nào có thành ý hơn, nhà nào cho nhiều tiền hơn thì Diệp Noãn sẽ gả sang nhà đó!”
Có người lập tức nhắc nhở:
“Bà đừng nói bậy. Chuyện này mà truyền ra ngoài, cẩn thận bị gọi đi giáo dục tư tưởng đấy!”
Bà thím mắt híp vẫn chẳng hề sợ hãi, vẻ mặt đầy khinh thường:
“Có gì mà không dám nói? Nhà họ Diệp đã làm ra chuyện thế này rồi, còn sợ người ta bàn tán à? Hôm nọ chính mắt tôi nhìn thấy Diệp Noãn lôi lôi kéo kéo với hai nam đồng chí ở đầu ngõ. Ai biết bản thân cô ta có phải loại con gái lẳng lơ, không đứng đắn hay không!”
Thực ra hôm đó chỉ đúng lúc Diệp Noãn, Cố Hàn Xuyên và Ngô Hưng Bang chạm mặt nhau, ba người nói qua nói lại vài câu.
Không ngờ cảnh ấy lại bị bà ta nhìn thấy.
Bà thím mắt híp vốn đã không vừa mắt Lý Tú từ lâu. Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội châm chọc nhà họ Diệp, cái miệng lập tức chạy nhanh hơn đầu óc.
Diệp Noãn còn chưa kịp lên tiếng, Lý Tú đã không nghe nổi nữa.
Bà tiện tay chộp lấy cây chổi quét sân, phang thẳng về phía đối phương.
“Bà bị thần kinh à? Noãn Noãn nhà tôi trêu chọc gì bà? Mở miệng ra là nói người khác không đứng đắn. Theo tôi thấy, kẻ không đứng đắn nhất chính là loại người suốt ngày ngồi lê đôi mách như bà!”
Lý Tú vung liên tiếp mấy nhát chổi, đuổi thẳng người ra tận ngoài cổng.
Vậy mà vẫn chưa hả giận, bà chống nạnh đứng giữa sân, lớn tiếng mắng:
“Cút! Sau này đừng để tôi nhìn thấy mặt bà nữa. Đúng là đồ xúi quẩy!”
Ai ngờ bà thím mắt híp vừa bị đánh xong vẫn không chịu bỏ qua. Bà ta quay phắt lại, gân cổ gào lên: “Lý Tú, có giỏi thì bà đừng động tay động chân! Con gái nhà bà trong sạch lắm cơ mà, vậy tình cảnh bây giờ là thế nào đây?”
Bà ta vừa gào lên, những người xung quanh cũng bắt đầu cảm thấy khó hiểu.
Quan trọng nhất là, tại sao tự dưng lại có thêm một nhà mang sính lễ tới?
Diệp Noãn cuối cùng cũng tìm được cơ hội lên tiếng. Cô bước thẳng đến trước mặt Đỗ Quyên: “Dì Đỗ, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Nhà cháu căn bản không quen biết gì cô ta, sao vừa tới đây đã rêu rao là mang sính lễ đến? Đây chẳng phải cố tình bôi nhọ thanh danh của cháu sao? Hai người nhất định phải ép cháu đến đường cùng mới chịu à?”
Đỗ Quyên nãy giờ cũng bị lời của Ngô Chiêu Đệ dọa cho giật thót tim.
Ai mà ngờ cô ta vừa mở miệng đã ném ra một câu chấn động như vậy!
“Noãn Noãn, cháu đừng vội. Dì tuyệt đối không có ý gì khác. Chỉ là chuyện xem mắt của cháu với Tiểu Ngô trước đó không thành, dì thấy hơi đáng tiếc nên mới muốn sang hỏi thử, xem hai đứa còn cơ hội nói chuyện lại hay không. Đây là chị cả của Tiểu Ngô, cô ấy đi theo cũng chỉ để khuyên cháu vài câu. Dì thật sự không biết tại sao vừa mở miệng cô ấy đã nói thành chuyện mang sính lễ tới!”
Lúc này Đỗ Quyên hối hận đến đứt ruột.
Sớm biết Ngô Chiêu Đệ là người không đáng tin như vậy, có nói gì bà cũng không dẫn cô ta tới đây!
Thế này còn ra thể thống gì nữa?
Vừa mở miệng đã nói mang sính lễ tới, trong khi con gái nhà người ta căn bản chẳng ưng em trai cô ta. Cô ta lấy tư cách gì mà tới hạ sính?
Diệp Noãn lúc này mới làm như không quen biết, lạnh lùng nhìn sang: “Đồng chí Ngô, lời cô vừa nói, nhà họ Diệp chúng tôi không dám nhận. Chuyện tôi và đồng chí Ngô xem mắt không thành, dì Đỗ vừa rồi đã giải thích rất rõ. Cô vừa tới đã tung tin nói là mang sính lễ đến, rốt cuộc có ý gì?”
Đám hàng xóm đứng vây quanh xem náo nhiệt lúc này cũng hiểu ra.
Hóa ra Diệp Noãn căn bản không ưng người đàn ông kia.
Đây là phía nhà trai cảm thấy mất mặt, không cam lòng nên cố ý tìm tới gây chuyện sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


