Giang Thu Nương: "..."
Vừa mềm lòng định trách Bảo Châu, Giang Thu Nương nhất thời nghẹn lời.
Trừng mắt nhìn Bảo Châu, thật sự là ánh mắt Bảo Châu quá mức thuần khiết vô hại, giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn đầy hiếu kỳ.
Nàng ấy dè dặt nói: "Hay là, tẩu cứ nhịn một chút, đi theo bọn họ?"
Lưu Thúy Hoa trừng lớn hai mắt, đây là lời Giang Thu Nương có thể nói ra sao?
"Phi, sao ngươi không đi?"
"Nhưng mà, người thiếu nợ là chồng nhà ngươi." Giang Thu Nương đỏ mắt, yếu ớt nói.
Bảo Châu nheo mắt cười, nhìn bộ dạng vừa hèn nhát vừa sợ sệt của Giang Thu Nương, nhịn không được trong lòng vui như nở hoa.
"Đúng vậy đúng vậy, còn có nãi nãi nữa, nãi nãi tuy lớn tuổi. Biết đâu có kẻ nào đó khẩu vị độc đáo thích, lão bản, hay là ngươi cũng bắt nãi nãi đi để trừ nợ luôn đi."
Bảo Châu nhăn cái mũi nhỏ, nghiêm túc nói: "Dù sao trước đó nãi nãi cũng nói rồi, ta và nhị tỷ đều là người bỏ đi, nãi nãi và đại bá mẫu cũng là người bỏ đi, ở nhà cũng chỉ lãng phí lương thực."
"Bắt hết đi, dù sao người mà ngày thường ăn nhiều nhất, làm việc ít nhất chính là bọn họ."
Nàng nheo mắt cười, vui vẻ giục giã lão bản sòng bạc.
Lão bản sòng bạc sắc mặt đen như gan heo, nhịn không được nhìn Khương lão thái đầy nếp nhăn, nuốt nước miếng.
Quả nhiên không phải người một nhà, không vào một nhà.
Vị tiểu cô nương này quả thực quá mức tàn nhẫn, thì ra là có nguyên nhân.
Thôn trưởng nghe Bảo Châu nói bậy bạ, ngơ ngác.
Muốn khuyên nhủ Giang Thu Nương và Bảo Châu, thế nhưng vừa mở miệng thì lại nuốt xuống.
Thôi vậy, người thiếu nợ không trả là Khương lão đại, lần này xem như cho Khương lão thái bọn họ một bài học.
"Khương lão đại nghe rõ chưa, còn không mau trả tiền cho người ta? Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn bán mẹ già nhà ngươi để trừ nợ?"
Khương lão đại cả người ngơ ngác, ánh mắt nhịn không được nhìn về phía Khương lão thái, hình như… bán lão bà kia đi cũng không có gì không thể.
Quả là một mối buôn bán béo bở.
Khương lão đại đảo mắt một cái, Khương lão thái liền biết ngay cái ý nghĩ xấu xa trong lòng ông ta.
“Nương, hay là… hay là người…”
Khương lão đại dè dặt hỏi, vậy mà ông ta còn dám mở miệng.
Câu nói này thật sự khiến thôn trưởng đang hóng chuyện phải há hốc mồm, chỉ tay vào Khương lão đại, mặt đỏ bừng, ấp úng nửa ngày không biết nên dùng từ ngữ gì để mắng đối phương.
Hình như dù dùng từ ngữ gì thì cũng là sự sỉ nhục với những từ ngữ đó.
“Dù sao người cũng đã già rồi, cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, có người mua thì chắc chắn cũng bằng lòng phụng dưỡng người, vậy chẳng phải rất tốt sao?”,
Nghe xem đây là lời con người có thể nói ra sao?
Thôn trưởng tức đến mặt mày đỏ gay, chỉ vào ông ta muốn dùng đầu điếu thuốc dí cho chết.
Khương lão thái trừng lớn hai mắt, nằm mơ cũng không ngờ được những lời này lại có thể thốt ra từ miệng đứa con trai mà bà ta yêu thương nhất.
Đúng là uổng công bà ta vì giữ lại cái chân cho ông ta, không cần suy nghĩ, bất chấp nguy cơ bị người ta đâm sau lưng mà đồng ý bán cháu gái ruột đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
