"Tiền, tiền ta không cần nữa. Ta không cần nữa, được chưa?"
Lão bản sòng bạc lăn lộn bò dậy, định bụng dẫn người bỏ chạy.
"Không được, đã đến đây rồi, sao có thể nói không cần là không cần được?"
Lần này đến lượt Bảo Châu không vui, làm người mà một chút nguyên tắc cũng không có.
Còn không bằng tang thi.
Nàng phùng má trợn mắt, vùng vẫy thoát khỏi sự khống chế của hai người, cầm gạch đuổi theo.
"Cô nãi nãi, ta sợ người rồi. Ta thật sự không cần tiền nữa."
Lão bản sòng bạc chạy được hai bước, bị đá trên đất vấp ngã, ngồi bệt xuống đất run lẩy bẩy, sợ hãi viên gạch trên tay nàng lại rơi xuống.
"Không được, ngươi đến tìm đại bá ta đòi tiền, sao không đi? Hắn không trả tiền, vậy ngươi bắt đại tỷ và đại bá mẫu bán vào kĩ viện đi."
Bảo Châu bĩu môi, mặt đầy vẻ bất mãn: "Sao nào, chỉ được bắt nạt mỗi nhà ta thôi sao?"
Toàn thân lão bản sòng bạc đau nhức, cảm thấy khó xử vô cùng.
"Được, ta... ta thu."
Gã khó nhọc đứng dậy, miệng vẫn còn đầy máu, hàm răng cũng rụng mất một nửa.
Nói chuyện còn hở cả gió, gã lại tiến vào sân, giáng xuống mặt Khương lão đại một cái bạt tai thật mạnh.
"Không trả tiền đúng không? Dẫn hắn về, giải lên nha môn."
Chuyện bắt người ta đem bán, gã không dám làm nữa đâu.
Tát Khương lão đại xong, gã quay sang nhìn Bảo Châu với vẻ mặt đau khổ.
Ánh mắt như muốn nói, cô nãi nãi, giờ thì người hài lòng chưa?
"Nương, con không muốn lên nha môn, vào đó thì con tiêu đời thật rồi."
Sao có thể như vậy, rõ ràng mọi chuyện đều thuận nước đẩy thuyền, sao con ngốc Khương Bảo Châu đó lại lên cơn điên nữa rồi.
Khương lão thái bị dọa sợ đến mức run cầm cập, Bảo Châu vừa rồi bộ dạng hung ác đó, dọa bà ta đến mức hai chân hiện tại vẫn còn run rẩy.
Bà ta là đau lòng đại nhi tử nhà mình, nghe thấy Khương lão đại kêu khóc thảm thiết, trong lòng đau xót vô cùng.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt to hung ác của Bảo Châu, lại lập tức rụt cổ lại.
"Hắn nói không có tiền trả? Ngươi không bắt đại bá mẫu và đại đường tỷ ta đi trả nợ sao?"
Bảo Châu giơ cao nửa viên gạch, dùng ngữ khí ngây thơ nhất hỏi lão bản sòng bạc.
Lão bản sòng bạc bị đánh rụng một cái răng, cũng chỉ có thể nuốt giận vào bụng.
Vị tiểu cô nương Khương gia này không phải người, hắn thành ra như thế này rồi, nàng vẫn không tính toán buông tha cho hắn.
Bị uy nghiêm của Bảo Châu dọa sợ, lão bản sòng bạc không thể không bày ra một bộ dạng hung ác, cộng thêm khuôn mặt đầy máu, quả thực giống như ác ma từ địa ngục tới.
Hắn nhe răng trợn mắt hung hăng nhìn mẹ con Lưu Thuý Hoa: "Không trả nợ đúng không? Vậy thì lấy vợ và con gái ngươi trừ nợ."
Mẹ con Lưu Thuý Hoa trốn trong phòng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, chỉ vào Bảo Châu mắng chửi một trận: "Nha đầu chết tiệt kia, ngươi đang an cái tâm địa gì vậy. Kĩ viện là nơi nào, sao ngươi lại ác độc như thế."
"Giang Thu Nương, ngươi cũng không quản con gái ngốc của ngươi, nó muốn liên kết với người ngoài hại chết chúng ta đó!"
Bảo Châu chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Nương? Vì sao lúc đại bá mẫu bảo nãi nãi bán nhị tỷ vào kĩ viện thì không ác độc, còn là phúc khí của nhị tỷ. Sao đến lượt bán bà ta vào kĩ viện, thì lại là ta ác độc? Không phải là phúc khí của bà ta chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
