Đừng nhìn Khương Bảo Châu giống như xông lên không cần nghĩ, đầu óc nhỏ bé kia cứng rắn lắm, xông lên liền va vào người mấy hán tử.
Xông ngang xông dọc, đâm cho mấy hán tử ngã lăn ra đất, xoay người hung hăng trừng mắt nhìn lão bản sòng bạc, giơ cục gạch từng bước một tới gần hắn.
Luôn cảm thấy nha đầu này có chút tà môn.
Những người hắn mang đến có chút bản lĩnh, không ai rõ hơn hắn.
Sao dễ dàng bị đụng ngã xuống đất không dậy nổi.
"Ngươi muốn mua nương ta và nhị tỷ ta?"
Khương Bảo Châu giơ cục gạch nguy hiểm hỏi.
Lão bản sòng bạc nuốt nước miếng, cố gắng để trái tim đang đập loạn của mình bình tĩnh lại: "Đương nhiên, nợ nần phải trả, đại bá nhà ngươi nợ tiền sòng bạc chúng ta, nãi nãi ngươi đồng ý rồi. Hiện tại các ngươi chính là người của sòng bạc chúng ta."
"Phi! Nói bậy, bắt nạt ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện? Đại bá nhà ta dính nợ, dù muốn bán cũng nên là đại bá mẫu của ta chứ."
Giơ cục gạch lên, đôi mắt hạnh to tròn trừng mắt nhìn hắn: "Cho ngươi một phút suy nghĩ, là oan có đầu nợ có chủ, hay là định liều mạng với cục gạch trong tay ta."
Ánh mắt hung dữ, giống hệt một con sói con.
Lão bản sòng bạc nhất thời không dám manh động, cứ nhìn chằm chằm Bảo Châu một lúc lâu.
"Nha đầu kia, khuyên ngươi đừng làm càn, động thủ thật thì còn không biết..."
Lời còn chưa dứt, Bảo Châu đã xông tới.
Đầu hướng về phía trước, dùng chính chiêu thức ban nãy, hung hăng húc vào bụng gã.
Lão bản sòng bạc, vốn dĩ người đã béo tốt, bị nàng húc mạnh như vậy.
Còn chưa kịp động thủ với nàng, cả người đã ngã ngửa ra sau.
Bảo Châu thừa thế, tay cầm gạch, ngồi lên bụng gã, hướng đầu gã đập mạnh một cái.
Đầu vỡ máu chảy, đau đến mức hai mắt gã như muốn nổ tung.
Nhìn nàng nhỏ con vậy thôi, nhưng sức lực thật lớn.
Giang Thu Nương sợ hãi lấy khăn che miệng: "A!"
Nhắm mắt không dám nhìn cảnh tượng đẫm máu trước mắt, may mà thôn trưởng kịp thời chạy đến, sai người cản Bảo Châu lại, bằng không nàng thật sự có thể tiễn lão bản sòng bạc lên Tây Thiên.
Nhìn lão bản sòng bạc toàn thân đầy máu, rồi lại nhìn Bảo Châu hung dữ phùng má trợn mắt, thôn trưởng hít một hơi lạnh.
Tiểu Bảo Châu nhà Khương lão nhị sao lại hung dữ thế.
Quả thực không khác gì sói con.
Giờ thì ông hoàn toàn tin tưởng, đám người mua Minh Châu trước kia chắc chắn là bị nha đầu này đuổi đi rồi.
Nhìn cái khí thế hung hãn này, so với Khương lão nhị còn lợi hại hơn.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau kéo Bảo Nha ra."
Thôn trưởng sốt ruột giậm chân, thúc giục hai nhi tử đi cùng, kéo Bảo Châu đang ngồi trên bụng lão bản sòng bạc ra.
Đánh nữa sẽ thật sự xảy ra án mạng mất.
Lão bản sòng bạc bị đánh hai cái, một cái trúng trán, cái còn lại trúng mặt, làm một bên răng rơi loảng xoảng.
Trong miệng toàn là máu.
Bảo Châu vừa bị kéo ra, lão bản sòng bạc đã sợ hãi lăn lộn bò dậy, chỉ tay vào Bảo Châu run rẩy.
"Ngươi, ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi? Ai thiếu tiền ngươi thì tìm người đó đi."
Hai tay bị giữ chặt, Bảo Châu hai chân loạn xạ đá trong không khí, trừng mắt nhìn gã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
