Ông ta thì hay rồi, vậy mà ngay cả bà mẹ già sắp xuống lỗ này cũng muốn bán đi.
Hơn nữa lại còn bán vào cái nơi dơ bẩn là kĩ viện, đây là muốn bà thân bại danh liệt hay sao.
Điều này còn khó chịu hơn là giết chết bà ta.
Chẳng phải tiết hạnh của nữ nhân còn quan trọng hơn cả mạng sống sao?
Ngay cả lão bản sòng bạc cũng bị lời nói của Khương lão đại làm cho ngỡ ngàng, cau mày, mặt mũi đầy vẻ chán ghét nhìn chằm chằm vào Khương lão thái, bà lão này mang về có bán được hay không còn là chuyện khác.
Khương lão thái nghẹn một cục máu ở cổ họng không lên không xuống, muốn ngất xỉu tại chỗ nhưng lại không dám, sợ rằng vừa nhắm mắt lại, lúc tỉnh dậy đã thấy mình ở trong kĩ viện rồi.
Đến lúc đó, bộ xương già này của bà ta chẳng lẽ thật sự phải đi tiếp khách sao?
Lão bản sòng bạc thật sự sợ nhà này rồi.
“Bớt nói nhảm, mau trả tiền đây, lấy được tiền ta tự nhiên sẽ đi.”
Hắn hung tợn trừng mắt nhìn Khương lão thái một cái, cái trừng mắt này khiến cơ mặt đau đớn, cả khuôn mặt đầy máu càng thêm dữ tợn.
Dọa cho Khương lão thái đang có chút đau lòng vì số bạc kia, tưởng hắn thật sự muốn bắt bà ta đem bán vào kĩ viện.
“Bạc đã đưa cho ngươi rồi, còn… còn muốn thế nào?”,
Lão bản sòng bạc cái gì mà chưa từng trải qua, vừa nhìn sắc mặt Khương lão thái liền biết ngay bà ta đã hiểu nhầm.
Trong lòng than khổ không thôi, bà già này thật sự cho rằng mình đáng giá mấy đồng, có thể bị bắt đem bán vào kĩ viện, vừa già vừa xấu ai mà thèm.
Lấy được tiền rồi, hắn cũng không muốn ở lại nhà họ Khương nữa, dẫn người xám xịt bỏ đi.
Hắn thề, sau này sòng bạc ngoài chó và Khương lão đại ra không được vào, những người khác đều có thể vào.
Người của sòng bạc đi rồi, thôn trưởng nhìn mấy người Khương lão thái một cái, cuối cùng dừng mắt trên người Khương lão đại, hừ lạnh một tiếng, dẫn hai đứa con trai nhà mình bỏ đi.
Sinh con trai để phòng khi về già, nhìn bộ dạng của Khương lão đại kìa, sinh con trai chưa chắc đã được con dâu hiếu thuận.
Ồ, hóa ra nãi nãi nhà mình có tiền giúp thúc thúc trả nợ cờ bạc! Tại sao còn muốn bán nhị tỷ nhà mình chứ? Đây chẳng phải là tìm chuyện sao?
Bảo Châu ra vẻ tiếc nuối thở dài.
Người tiếc nuối nhất vì không thể bán đám người đại bá mẫu vào kĩ viện chính là nàng.
Đám người sòng bạc rời đi, trong sân Khương gia bỗng chốc yên ắng lạ thường.
“Nương, nương có bạc sao không sớm lấy ra, hại con bị đánh gãy một chân, lỡ hai chân đều gãy thì về sau ai dưỡng lão đưa tang cho người.”
Thấy Khương lão thái vậy mà còn giấu bạc, Khương lão đại tự dưng bị ăn gậy liền bất mãn.
Ông ta nằm trên đất, bụng đầy ủy khuất oán trách.
Lão mặt Khương lão thái vô cùng khó coi, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn ông ta, chỉ thẳng vào ông ta mà mắng: “Ngươi… ngươi thật muốn bán lão nương này sao?”
Nhìn thấy Khương lão thái đột nhiên nổi giận, Khương lão đại mới ý thức được bản thân vừa nói gì.
Ông ta vội vàng giải thích: “Nương, việc này không thể trách con, lúc nãy tình thế cấp bách. Sao con dám thật sự bán nương chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
