Có lẽ vì cô thật sự thấm mệt, có lẽ vì cô cảm thấy, trên một con đường du lịch dưới cơn mưa nhỏ này sẽ có những cuộc gặp mặt rung động…
Cô của ngày trước đã từng muốn chết.
Sau khi bố mất, rồi mẹ cũng đi theo, Cố Tư nằm trong lòng cô khóc sướt mướt, đám người đòi nợ hắt sơn đỏ lên cửa nhà, suýt nữa thì cho một mồi lửa thiêu rụi cả nhà cô, giây phút ấy, Cố Sơ đã thật sự nghĩ tới cái chết. Năm đó cô còn chưa tốt nghiệp nhưng cũng năm đó đã chịu trăm ngàn vết thương.
Và cũng vào năm đó, vì cô, suýt nữa Kiều Vân Tiêu đã bị bố anh ấy đánh gãy chân.
Cả cuộc đời này, con người rồi sẽ gặp một điểm nút, có lẽ là một năm nào đó, một giây phút nào đó, phải vượt qua, phải tranh đấu mới có thể tái sinh.
Quá trình này đau khổ mà gian nan. Cô rời khỏi nhà, rời khỏi Cố Tư đang nước mắt lưng tròng, cứ thế một mình bước đi trong vô định, chẳng biết đã đi bao lâu, cũng chẳng biết đã gặp bao người. Cô không mang tiền, không mang di động, không một ai có thể liên lạc với cô. Cô cảm thấy sao ông trời bất công đến vậy, vì sao rõ ràng đã ban phát cho cô rồi lại đang tâm cướp mất?
Cô bị thu hút bởi một điệu nhạc êm ái rồi từng bước leo lên núi theo tiếng nhạc như tiếng thiên nhiên ấy.
Đó là ngôi chùa lớn nhất ở Quỳnh Châu, thanh âm ấy tới từ tiếng đánh chuông của một nhà sư, có tiết tấu, không nhanh không chậm, như những bước chân của thời gian, từng nhịp từng nhịp xếp chồng ngày tháng lên nhau. Cô rất hiếm khi tới ngôi chùa này, chỉ từng theo bố mẹ tới đây một lần khi còn rất nhỏ. Cô còn mơ hồ nhớ rằng bố đã từng dâng lên ba nén hương rất cao, rất cao, nét mặt vô cùng rạng rỡ. Ngay sau đó không lâu, gia đình họ chuyển tới Thượng Hải, căn nhà cũ ở Quỳnh Châu cứ để không như vậy.
Lúc ấy bố định bán căn nhà ở Quỳnh Châu đi, kết quả bị mẹ phản đối, nói không được bán nhà, chưa biết chừng sau này còn dọn về ở. Khi đó bố còn trách mắng mẹ, chê bà không nói được câu gì tử tế. Vậy mà về sau, trước lúc mất mẹ nói với cô: Con phải nhớ, bất luận là khi nào cũng phải để lại cho mình một đường lùi. Bây giờ việc duy nhất mẹ cảm thấy xứng đáng với các con chính là đã không bán căn nhà đi.
Thật ra Cố Sơ hiểu, không phải bố không giữ lại đường lùi cho mình mà đã hoàn toàn cắt đứt nó. Người không giữ cho mình một đường lùi mới có thể dũng cảm tiến bước, chỉ được tiến không được lùi.
Năm đó, cô vô thức đi vào ngôi chùa đã giúp bố thực hiện được tâm nguyện. Đúng vào buổi chiều, ánh nắng rất gay gắt, rọi xuống khiến da đầu cũng như lên men. Ngôi chùa ẩn mình trong rừng núi, giữa um tùm cây lá, nơi gió núi thổi qua nên thanh mát hơn rất nhiều. Đa số mọi người đều tới chùa vào buổi sáng, vì vậy buổi chiều không nhiều du khách. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy khói trắng mịt mù, ngọn đèn dầu xếp thành hàng lặng lẽ cháy và những tiếng chuông chùa chậm rãi, xa xôi. Cố Sơ phiền muộn trong lòng, dạo bước tới trước bảo điện cao lớn. Mái chùa dát vàng nguy nga xuyên qua ngọn cây cổ thụ cao vút tận trời xanh, ngước mắt lên nữa là bầu trời xanh biếc như ai gột rửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)