Cô và người đàn ông bên cạnh đây vừa không yêu nhau vừa chẳng phải bạn, đứng quá sát bước chân không đồng đều, cũng xác định đứng dưới một cái ô là quá chật chội…
Cố Sơ cúi đầu, bất giác giơ tay chải lại mái tóc nhưng quên mất bên tai đang cài bông hoa ngọc lan, vừa chạm nhẹ nó đã rơi xuống. Lúc này cô mới chợt nhớ ra mình đang đeo hoa. Dáng vẻ ấy lại lạc vào đôi mắt Lục Bắc Thần không sót chút nào nên cô nhất thời ngượng ngập. Cô vội vàng nhặt bông hoa ngọc lan rơi bên cạnh bàn lên, muốn đút vào túi bỗng nghe thấy Lục Bắc Thần hỏi: “Sao không tiếp tục cài?”
Cố Sơ gượng cười: “Ban nãy vì cảm thấy hay hay nên mới cài, trông có vẻ khó coi nên thôi không cài nữa.”
Đóa ngọc lan còn chưa kịp thu về, Lục Bắc Thần đã cầm đóa ngọc lan trong tay cô lên. Bàn café không lớn, khoảng cách của hai người vừa đẹp. Trong lúc cô còn đang ngây ngốc, anh bèn giơ tay cài lại đóa hoa vào sau tai cô, động tác không thành thục, thậm chí còn có chút vụng về nhưng lại rất dịu dàng, như sợ dính vào tóc sẽ làm cô đau vậy.
Trên mái tóc lại tỏa lan mùi hương dìu dịu.
Anh rút tay về, khẽ nói: “Cô đeo nhìn rất đẹp.”
Anh nói tiếp, mặt không hề biến sắc: “Cô Cố học đại học ở Thượng Hải, nghe nói loài hoa của Thượng Hải là mộc lan.”
“Đây là ngọc lan, ở đây chúng tôi còn gọi với cái tên Lan Hoàng Quả. Điểm khác biệt của nó với mộc lan là người địa phương chúng tôi thường trồng vào trong chậu cảnh. Còn mộc lan ở Thượng Hải được trồng ven đường, bông hoa khá to, mùi hương cũng không bằng ngọc lan. Có lẽ vì lý do thổ nhưỡng, Quỳnh Châu không có mộc lan nhưng gần như nhà nào cũng trồng một chậu ngọc lan. Ngọc lan nở muộn hơn mộc lan, nhưng một bông hoa nhỏ xíu cũng có thể tỏa mùi hương khắp nơi, thế nên người dân ở đây thường đặt ngọc lan trong xe hoặc trong phòng để giữ hương thơm.” Cố Sơ phổ cập kiến thức về hoa cỏ cho anh.
“Hoặc giống như cô, cài lên mái tóc?” Lục Bắc Thần hỏi một câu vừa như nghiêm túc lại giống như đùa giỡn.
Gương mặt Cố Sơ lại không kiềm chế được mà ửng đỏ. Rõ ràng là tuy rằng trời đã tối nhưng trong đường có đèn, được nước mưa phản chiếu lại càng sáng rõ.
Thế nên Lục Bắc Thần có thể dễ dàng nhìn thấy gương mặt ửng hồng của cô, bất giác nói một câu: “Sao cô vẫn thích đỏ mặt như vậy?”
“Tôi đâu có…” Nói được một nửa, Cố Sơ chợt cảnh giác.
Lục Bắc Thần nở nụ cười như có như không: “Qua mấy lần tiếp xúc với cô, số lần cô đỏ mặt e là vượt quá mười đầu ngón tay rồi.”
Anh lại một lần nữa giải thích cho những nghi ngờ của cô nhưng vì sao cô bỗng cảm thấy hụt hẫng?
Café đã hơi nguội, Lục Bắc Thần uống một ngụm rồi nhíu mày: “Cô vẫn chưa nói với tôi rằng café ở đường du lịch lại khó uống như vậy.”
Cố Sơ lại bắt đầu suy nghĩ lung tung nhưng cũng nhanh chóng tự giải thích cho mình, Lục Bắc Thần nói câu này cũng chẳng có gì lạ, bèn nhẹ nhàng đáp: “Thật ra một cốc café kiểu Mỹ tốt nhất hãy cho thêm một lát chanh hoặc mơ, đương nhiên, rất nhiều người không thích thêm thắt thứ gì khi uống.”
“Thêm chanh hoặc mơ cũng không tồi.” Lục Bắc Thần lại hùa theo câu nói của cô.
Khóe môi Cố Sơ thấm một nụ cười, cô ngạc nhiên: “Anh cũng chấp nhận uống như vậy sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)