Đôi mắt nhói đau, Cố Sơ lập tức cúi đầu.
Thật ra cô không biết, khoảnh khắc cô cúi đầu cũng là lúc Lục Bắc Thần ngước lên nhìn cô, trong ánh mắt là những tình cảm giấu kín.
“Vì sao lại bắt tôi làm những việc này?” Khi đã làm việc được khoảng mười mấy phút, Cố Sơ mới vòng lại chủ đề này. Lần này, cô có thể đường hoàng nhìn anh.
“Vì sao không thể bắt cô làm những việc này?” Lục Bắc Thần không ngẩng đầu lên chỉ hờ hững hỏi ngược lại.
“Vừa rồi anh đã nói đây đều là những tài liệu mật.” Cô là người ngoài cơ chế, đâu phải là trợ lý của anh.
Lục Bắc Thần gõ lên máy tính, dường như gặp phải vấn đề khó khăn gì đó, hơi nhíu mày lại nhưng vẫn trả lời cô: “Thực tế là cô chẳng hiểu gì về ý nghĩa của hai chữ ‘bảo mật’.”
Ý muốn nói, đã xem trộm rồi còn tỏ ra vô tội? Đây là những lời thuyết minh nhảy ra khỏi đầu Cố Sơ.
Có chút mất mặt, đôi phần ngượng ngập nhưng nhiều hơn cả là cảm giác vô tội thật sự. Cô chẳng qua chỉ như một con mèo tò mò chút xíu, sau đó lại không biết tự lượng sức mình, kết quả bị Lục Bắc Thần bắt tới đây ‘làm lính nghĩa vụ’, cưỡng ép cô một lần nữa đối mặt với kiếp nạn máu chảy đầm đìa, dạ dày quả thực đã cồn cào lắm rồi, từng bức tranh so sánh thực sự như sắp lấy mạng cô.
“Vậy hôm nay tôi có thể hoàn thành trước một nửa không?” Cô thử cò kè mặc cả.
“Không được.”
“Thế hai phần ba thì sao?”
“Còn để lại một phần ba làm cái gì?” Lục Bắc Thần không chút khách khí.
“Vậy tôi có thể trực tiếp trình bày bằng miệng cho anh nghe không?” Nói kiểu gì cũng nhanh hơn viết.
“Tôi không thích những công việc mang tính lặp lại.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
