Tôi không thích giường quá mềm, cũng không thích giường quá cứng mà chiếc giường của khách sạn các cô quả thực khiến người ta rất không thoải mái… *Bách hoa lệnh là một món ăn, nó là món gì ngày mai cả nhà sẽ biết. Chỉ biết nhờ nó ai đó được ôm ai đó… ke ke =)) Bên ngoài liền truyền nhau câu chuyện cười rằng muốn kết thúc tình trạng độc thân thì cách tốt nhất là tới làm trợ lý hành chính đặc biệt của Thịnh Thiên Vỹ, tròn một năm chắc chắn sẽ lấy được chồng.
Đương nhiên, Hứa Đồng còn được nghe một phiên bản khác tới từ miệng một phóng viên. Người phóng viên đó đã từng cố gắng phỏng vấn ba người trợ lý kia, kết quả đều chưa tìm được tung tích của họ. Người phóng viên nghi ngờ ba người họ không chỉ kết hôn đơn giản như vậy, nhưng tất cả chỉ là bảo sao biết vậy, chân tướng mọi việc thế nào chẳng ai hay biết.
Thịnh Thiên Vỹ thấy cô gật đầu, khóe môi bèn nở nụ cười, ngữ khí càng dịu dàng hơn: “Mấy ngày nay em ở lại Bắc Kinh nghỉ ngơi cho khỏe, sau khi tôi kết thúc công việc bên này, chúng ta lập tức trở về Nội Mông.”
Hứa Đồng hít sâu một hơi, gật đầu…
***
Mấy ngày sau khi tiễn Hứa Đồng đi, Cố Sơ đều cảm thấy ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Từ nhỏ, cô và Hứa Đồng đã rất thân thiết, sau này nhà họ Cố xảy ra chuyện, Hứa Đồng cũng là người chị em họ duy nhất chấp nhận gần gũi với cô. Mấy người bạn thân đã từng dựa vào nhà họ Cố để ăn cho béo núc béo ních, rồi cả mấy anh chị em họ, bây giờ cũng đã không rõ tung tích từ lâu. Chỉ có điều, cô và Hứa Đồng ở bên nhau ít, xa cách nhau nhiều, mỗi lần gặp mặt cũng vội vàng nhưng lần nào cũng nói không hết chuyện.
Cố Sơ hiểu Hứa Đồng không thể không quay về Bắc Kinh dốc sức làm việc trở lại, vì mợ cờ bạc đã thành nghiện, lần sau chẳng biết tới khi nào lại nợ người ta một khoản tiền lớn, cũng giống như cô nợ mợ một khoản tiền lớn vậy, rồi cũng phải trả hết.
Cứ như vậy, chớp mắt đã lại tới thứ sáu. Điều duy nhất khiến Cố Sơ cảm thấy may mắn là công việc dược sỹ của cô đa phần làm ban ngày, mỗi tuần chỉ có một hôm phải trực đêm, thế nên mới tiện cho cô tối tối tìm thêm công việc khác để kiếm tiền. Ngoài việc tới mấy sạp hàng bên lề đường bán thuốc lá ra, cô còn kiếm được công việc theo giờ ở khách sạn. Thông thường, cứ tối thứ tư và thứ sáu cô lại làm việc trong khách sạn vì thứ tư cô được tan làm ở bệnh viện sớm còn thứ sáu cô có thể làm hết công việc ở khách sạn, sáng ngày hôm sau đợi tới khi có người thay ca là được về. Bình thường, chiều thứ bảy Cố Sơ mới về nhà thế nên buổi sáng không bao giờ gặp được cô.
Thế nên vừa tan ca là Cố Sơ vội vội vàng vàng tới khách sạn, tranh thủ từng giây từng phút. Chỉ có điều khi đi ngang qua khu uống cafe ở đại sảnh, Cố Sơ bất ngờ dừng bước.
Ngoài cửa sổ, đêm đen đã xuống. Một ngọn đèn đường từ ô cửa sổ sát sàn trong đại sảnh hắt vào. Không ít người bàn chuyện trong khu cafe, trong đó có một người đàn ông ngồi sát góc là cực kỳ dễ nhận ra.
Có một khoảnh khắc Cố Sơ chợt ngẩn người. Giây phút này cô những tưởng nhìn thấy Lục Bắc Thâm. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen được cắt may vừa vặn nhưng lại thu hút vô số ánh sáng xung quanh mình, động tác khẽ bưng cốc cafe lên tao nhã mà ung dung, khóe môi nở nụ cười như có như không, hệt như có một dòng nước đang chảy dưới tầng băng ngày đông.
Nhưng một giây sau cô lại tỉnh táo mà hiểu rằng, anh không phải Lục Bắc Thâm mà chính là Lục Bắc Thần, người lần trước đã cùng cô tan cuộc trong cãi vã, tan tới tận mấy ngày không gặp, cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh ở đây.
Chính vào lúc cô ngừng lại đó, Lục Bắc Thần cũng vừa hay nhìn về phía này, ánh mắt anh dừng trên người cô giây lát sau đó rời đi như chưa hề nhìn thấy, tiếp tục nói chuyện với người ngồi đối diện anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


