Phó tổng giám đốc nhíu mày rất chặt: “Đúng là kỳ lạ quá đi thôi. Tôi nghe nói giáo sư Lục ở lại khách sạn Danh Môn, sao lại tới chỗ chúng ta chứ?”
“Không cần biết anh ta là giáo sư Lục hay giáo sư Vương, tôi chỉ biết anh ta đang cố tình gây khó dễ.” Giám đốc bộ phận nhà ăn đi một vòng tròn cuối cùng cũng mệt nhoài, ngồi phịch xuống ghế, nhìn Cố Sơ, nói với vẻ bực bội: “Tôi thấy cô đúng là mới có tý tuổi đầu, chẳng hiểu gì cả, không hiểu thì phải hỏi chứ? Mớ rối rắm nào cũng vơ vào. Bách hoa lệnh! Anh ta gọi món Bách hoa lệnh đó! Cô có làm được không mà cô nhận? Giờ thì hay rồi, cô bảo khách sạn giải quyết, giải quyết kiểu gì? Lấy cái gì ra để giải quyết?”
Cố Sơ cúi đầu, im lặng cắn môi.
Phó tổng giám đốc là một người phụ nữ rất dễ nói chuyện, thấy Cố Sơ như vậy, chị ấy cũng không đành lòng bèn xoa dịu giám đốc bộ phận nhà ăn: “Sự việc cũng đã xảy ra rồi, chúng ta nên nghĩ cách giải quyết. Cô ấy chỉ là một phục vụ phòng, sao dám từ chối yêu cầu của khách? Ý của tôi là, mau chóng gọi các đầu bếp đã tan ca tới đây, khách còn đang đợi đó.”
“Phải, giờ cô ta đang làm khó tôi.” Giám đốc bộ phận nhà ăn vẫn không chịu thôi: “Món Bách hoa lệnh này đúng là thương hiệu của Quỳnh Châu chúng ta, nhưng nó đã thất truyền hơn một trăm năm nay rồi. Cô có lật tung cả Quỳnh Châu lên cũng không tìm được đầu bếp có cách làm chính thống. Gọi các đầu bếp của khách sạn chúng quay lại có ích gì chứ? Bây giờ cho dù có đi khắp các khách sạn năm sao cũng chưa chắc đã tìm được người làm được chính tông.”
Giám đốc bộ phận phòng ngẫm nghĩ rồi nói: “Hay là thế này đi, chúng ta cứ làm theo cách thức truyền thống. Thật ra hướng dẫn gì đó chúng ta đều có cả, tuy rằng làm ra không được chính tông như các bậc tiền bối nhưng bây giờ còn ai từng được thưởng thức khẩu vị đã bị thất truyền chứ? Giáo sư Lục lại không phải người thành phố chúng ta, hơn nữa còn từ nước ngoài trở về, anh ta càng chưa thể ăn Bách hoa lệnh chính gốc.”
Phó tổng giám đốc chần chừ: “Anh ta đã có thể gọi ra cái tên Bách hoa lệnh, chưa biết chừng thật sự được ăn rồi đó.”
“Cho dù từng được ăn, cũng chắc gì là chính tông?”
Giám đốc bộ phận nhà ăn bực dọc khoát tay: “Đành làm theo cách mà chúng ta biết vậy.”
“Không được đâu, giám đốc…” Cố Sơ buột miệng.
Tất cả mọi người đều nhìn cô.
Cố Sơ biết mình láu táu rồi, há hốc miệng rồi nói: “Ý của tôi là…” Thật ra những lời tiếp theo cô không thể nói ra. Cô quên mất, người đó không phải Lục Bắc Thâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)