“Đầu tiên, việc bị sát hại là chắc chắn.” Lục Bắc Thần đợi cho nhân viên phục vụ dọn hết bát đĩa, bưng trà lên rồi mới quay về chuyện chính. “Tối qua, sau khi ghép xong xương đầu cùng với xương cổ bị mất tích của nạn nhân, tôi càng khẳng định suy đoán lúc trước.”
Xương cổ của Tiêu Tuyết tổng cộng bị mất sáu miếng, chỉ còn lại một miếng không bay theo chiếc đầu.
“Thứ hai, thông qua phán đoán đối với những dấu vết trên hài cốt, một kết luận tiếp theo có thể khẳng định đó là nạn nhân không phải bị người ta siết cổ cho tới chết mà đã tử vong trước khi bị hung thủ treo lên cây.”
La Trì bàng hoàng.
*Xương móng (tiếng Latin là os hyoideum) là một xương hình móng ngựa nằm trên đường giữa mặt trước cổ ở giữa cằm và sụn giáp. Ở tư thế nghỉ, xương móng nhằm tại mức nền xương hàm dưới ở phía trước và đốt sống cổ thứ ba ở phía sau. Gồm 3 phần: Thân (body), Sừng bé (lesser cornu), Sừng lớn (greater cornu)
*Tuyến giáp trạng là một tuyến nội tiết quan trọng, và lớn nhất trong cơ thể. Tuyến này nằm phía trước cổ, lượng khoảng 10-20 gram, hình dạng như con bướm, ngang hàng với các đốt xương sống C5 – T1, phía trước có lớp da và cơ thịt, phía sau giáp khí quản.
“Vậy, Tiêu Tuyết có khả năng đã chết như thế nào?” Hỏi xong câu này, La Trì lại cảm thấy mình vừa hỏi thừa. Anh ấy tưởng Lục Bắc Thần sẽ thẳng thừng buông một câu: Đó là việc của cảnh sát các cậu.
Ai ngờ, Lục Bắc Thần trầm tư một lúc sau đó trịnh trọng đưa ra phán đoán: “Bước đầu tôi nghi ngờ, nạn nhân tử vong do bị người ta đầu độc trong tình trạng vô thức.”
Ánh mắt La Trì chợt thảng thốt.
Lượng thông tin của câu này rất lớn. Thứ nhất là ‘vô thức’, thứ hai là ‘bị đầu độc’.
“Vì sao lại phán đoán như vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



