Phòng khám nghiệm.
Hai bàn khám nghiệm thi thể, trên một bàn là một xác chết nguyên vẹn, còn bàn kia là Lục Bắc Thần trong chiếc áo blouse trắng.
La Trì đeo găng tay y tế, cẩn thận nâng bộ xương đầu người đã được dán lại một cách khéo léo lên, không khỏi thầm ngợi khen sự nhẫn nại của Lục Bắc Thần. Nhớ lại hôm qua, khi anh ấy vất vả cực nhọc từ Nam Sơn trở về, đặt một chiếc hòm với đống xương vụn hoặc là đã bị dính đầy đất cát, hoặc là sắp không nhìn ra được hình thù gì nữa trước mặt Lục Bắc Thần, là lại cảm thấy áy náy trong lòng.
Trải qua bao ngày lăn lộn không ngơi nghỉ, sau khi tiến hành tìm kiếm Nam Sơn theo phương thức trải thảm, cuối cùng cũng tìm được đầu và đoạn xương cổ nối liền đầu đã bị mất tích của Tiêu Tuyết, chỉ có điều hậu quả hơi thê thảm một chút. Đám khỉ Nam Sơn có sức phá hoại cực mạnh, đã ném xương đầu và xương cổ tan nát khắp nơi, làm tăng thêm rất nhiều khó khăn cho việc tìm kiếm của cảnh sát. Họ như những kẻ đi mót lúa, tìm từng mảnh, từng mảnh một, xương vụn chất thành đống, như từng mảnh xếp hình rồi giao tất cả số xương đó cho Lục Bắc Thần, đồng nghĩa với việc lượng công việc của anh rất lớn.
Lục Bắc Thần nhận lấy chiếc hòm, mở ra xem xong cũng chẳng nói năng gì, thẳng thừng ký tên lên giấy biên nhận. Tuy rằng La Trì cũng hiểu đây là công việc của Lục Bắc Thần nhưng vẫn không yên tâm nên hôm nay cất công chạy tới xem, ai ngờ xương đầu đã được dán xong.
Có điều, Lục Bắc Thần có vẻ mệt rũ rượi. Anh cứ mặc thế mà ngủ, nằm thẳng cẳng một cách ngay ngắn ở bên cạnh, đến cả La Trì bước vào anh cũng không hề hay biết. La Trì ôm xương đầu, ngó thi thể ở bên tay trái, rồi lại nhìn Lục Bắc Thần ở bên tay phải, nghĩ bụng không biết có cần gọi anh dậy không. Một người bình thường lại nằm trên bàn khám nghiệm xác, thoạt nhìn cũng thấy kinh người.
“Tốt nhất là cậu đặt bộ xương đầu xuống cho tôi, tôi không muốn làm lại cùng một việc.” Trên bàn khám nghiệm xác, Lục Bắc Thần đang nhắm mắt từ tốn thốt ra một câu cảnh cáo.
Vốn dĩ là một không gian yên tĩnh tới nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng nghe được tiếng, bất thình lình xuất hiện một giọng nói quả thực làm người ta giật nảy mình. La Trì cũng không ngờ anh đã tỉnh, tay bất chợt run lên một cái, bộ xương đầu từ ngón tay trượt xuống. Đúng vào lúc nó sắp trở về với những mảnh vụn thì một bàn tay đã nhanh gọn đỡ kịp.
Lúc này La Trì mới phản ứng lại, lúc lên tiếng giọng nói cũng trở nên chói tai: “Ông anh à! Anh làm vậy sẽ dọa chết người đó!”
Lục Bắc Thần đã ngồi dậy khỏi bàn khám nghiệm nhìn anh ấy bằng ánh mắt không vui, sau đó nối xương đầu vào xương cổ một cách cực kỳ thận trọng. La Trì thấy sắc mặt anh có phần tiều tụy, quầng mắt còn thâm đen bèn hỏi: “Cậu mất cả buổi tối để ghép xong à?”
“Khả năng hành động của cảnh sát các cậu còn cần phải nâng cao.” Lục Bắc Thần lấy ra mấy miếng băng gạc y tế, đi tới bên bồn nước, rửa mặt qua quýt rồi dùng băng gạc thay cho khăn mặt: “Cũng nhờ có các cậu, tôi mới lại được chơi trò xếp hình hồi bé.”
Con người Lục Bắc Thần này trước giờ luôn nói đứng dựng ngược, La Trì cũng đã quen với kiểu châm chọc, mỉa mai này của anh, bèn ghé sát lên trước, cười trừ: “Xương đầu không thiếu hụt đó chứ?”
Lục Bắc Thần đứng trước gương, nhìn gương mặt nhợt nhạt của mình trong đó, cằm đã mọc râu mới, lún phún cả một mảng, nhất thời có chút hốt hoảng. La Trì hỏi xong nửa ngày không nhận được câu trả lời, thấy Lục Bắc Thần cứ nhìn chăm chú vào gương không biết đang ngắm cái gì, sống lưng bỗng hơi lạnh, bèn bước lên vỗ vào bả vai anh, thì thầm: “Cậu… nhìn cái gì đấy?”
Có mấy người mới tới cục cảnh sát hay kể mấy chuyện ma quỷ trong phòng giải phẫu, phòng khám nghiệm, rồi lại nói cục cảnh sát này vốn dĩ là một nghĩa địa gì đó. La Trì vào ngành bao năm nay, cũng coi như trời không sợ đất không sợ, nhưng cũng không phải sau khi nghe mấy câu chuyện phiếm nhàn rỗi đó là sẽ không suy nghĩ gì. Thấy Lục Bắc Thần đứng đực trước gương như trúng tà, áo blouse trắng, gương mặt trắng nhợt, bên cạnh còn có một bộ xương khô là lập tức nhớ tới mấy câu chuyện đùa đó rồi cứ cảm thấy có gió lạnh từ đâu thổi tới.
Lục Bắc Thần quay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt La Trì, nhìn chằm chằm một lúc rất lâu. La Trì bỗng cảm thấy hoảng sợ trong lòng, nuốt nước bọt cái ực, đang định cảnh cáo Lục Bắc Thần chớ có hù dọa mình thì nghe thấy Lục Bắc Thần cực kỳ chân thành nói: “Tôi đang nghĩ nên chuẩn bị một bộ dao cạo râu trong phòng khám nghiệm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)