Lúc này, Lục Bắc Thần hút xong điếu thuốc cũng đã trở vào, nghe Tiểu Vương hỏi cảnh sát Từ: “Vết máu trên tường xử lý thế nào ạ?”.
Cảnh sát Từ đáp: “Không có quá nhiều giá trị tham khảo. Haizz, lát nữa cô dọn dẹp đi là được”. Anh ta quay lại nói với chị Dao.
Lục Bắc Thần bước lên, chau mày: “Tốt nhất mọi người nên lấy vết máu trên tường về làm hóa nghiệm”.
“Cậu cho là máu người?” Cảnh sát Từ bước lên quan sát anh một lượt rồi hỏi.
“Không, là máu động vật.”
“Nếu không phải máu người thì còn cần hóa nghiệm sao?” Cảnh sát Từ nói xong, thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt nghi hoặc bèn hắng giọng: “Ý của tôi là nhân lực trên thị trấn có hạn, còn phải điều pháp y từ trong thành phố ra, sau đó cậu lại bắt pháp y đi mấy tiếng đồng hồ mang theo mẫu máu trở về thành phố làm hóa nghiệm?”.
Lục Bắc Thần cười lạnh: “Thế là… kết án qua loa?”.
“Tôi không hề nói vậy, đồng chí này, tại sao cậu lại cho là như thế?” Cảnh sát Từ không vui, quắc mắt lườm anh: “Cậu không phải cảnh sát nhân dân, không hiểu được sự phức tạp trong công việc của chúng tôi. Vết máu kia vừa nhìn đã biết là trò đùa ác ý. Nếu muốn hại ai đó, liệu có in đơn giản một vết máu lên đó hay không?”.
“Vậy được, đồng chí cảnh sát, xin anh hãy nói cho tôi biết ai đang bày ra trò đùa này?” Lục Bắc Thần dồn ép.
“Kẻ đứng phía sau là ai tôi nhất định sẽ điều tra, chẳng phải đang lấy lời khai của mọi người đây sao?” Cảnh sát Từ phát hoảng vì ánh mắt của anh rồi lại nghĩ sao mình có thể hốt hoảng vì một du khách được bèn đứng thẳng người, “Nếu có kẻ giở trò, chắc chắn chỉ nằm trong số mấy người thôi”.
“Này, sao anh có thể nói vậy chứ…” Chỉ đạo mỹ thuật của Tòa soạn không vui, là thanh niên nên khó mà kiềm chế được.
Cảnh sát Từ còn chưa kịp nói gì, Tiểu Vương đã bắt đầu hào sảng lên tiếng: “Chúng tôi có nói rằng sẽ không điều tra nữa sao? Tất cả yên lặng đi!”.
Cậu thanh niên kia tức giận đập đồ: “Cái quái gì không biết!”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


