Trình Diệp và Phương Tử Hân đã gặp chuyện.
Quả nhiên, cảnh sát Từ bắt đầu tiến hành chứng thực chuyện của Trình Diệp và Phương Tử Hân với từng người trong nhà khách. Lát sau, chị Dao chịu không nổi phải dò hỏi, cảnh sát Từ mới tiết lộ rằng họ phát hiện được hai thi thể trên núi Tây Nại, ở hiện trường có di vật để lại, còn có người chứng kiến cuối cùng. Họ có lý do để nghi ngờ hai nạn nhân ấy là Trình Diệp và Phương Tử Hân đang mất tích nhưng thân phận cụ thể của nạn nhân còn phải xác minh thêm một bước nữa.
Lúc này nơi có nhiều du khách nhất chính là Phong Nguyệt Cổ Đạo, cộng thêm việc trước đó đã báo cảnh sát rằng có người mất tích, nên cảnh sát Từ dĩ nhiên sẽ nhớ tới chị Dao. Đương nhiên, cả tổ y tế cảnh sát cũng không bỏ qua, hỏi từng người một.
Lục Bắc Thần cũng tiếp nhận điều tra, nhưng anh nói mình không thân thiết với Trình Diệp và Phương Tử Hân, không rõ trong khoảng thời gian này họ gây thù chuốc oán với ai. Ầm ĩ hơn một tiếng đồng hồ thì cảnh sát rời đi, cả nhà khách chìm vào một bầu không khí chết chóc. Nhất là Lăng Song, cô ấy cứ ngồi đờ đẫn trước cửa. Cô ấy không hiểu đã có chuyện gì xảy ra, cả nhóm người khi đi vui vẻ là thế mà khi về đã không còn hoàn chỉnh nữa.
Lục Bắc Thâm không bước lên an ủi nhưng trong lúc uống nước, cứ chốc chốc anh ấy lại nhìn về phía đó, có thể nhận ra anh ấy cũng rất lo lắng cho tâm trạng của Lăng Song. Tất cả mọi người đều im lặng, nhưng phần đông là sợ hãi. Đầu tiên là một quy định quái đản, sau đó là một dấu máu hình bàn tay, bây giờ còn xảy ra cả án mạng, Cống Tốt chỗ nào cũng kỳ quái. Không ai trở về phòng nghỉ, có người ngồi bên bờ hồ, có người ngồi bên chiếc bàn ngoài trời, còn vài người tụ tập trên bàn café ở đại sảnh. Kẻ ngây ngốc, người uống rượu, rít thuốc…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

