Nhà khách Phong Nguyệt Cổ Đạo có ma.
Sau khi Lục Bắc Thần và Cố Sơ, Kiều Vân Tiêu trở về nhà khách thì nghe thấy mọi người xôn xao bàn tán về chuyện này. Có những cô gái nhát gan bắt đầu than vãn với chị Dao, nói rõ ràng đây là một nhà khách, vậy mà vẫn mở cửa kinh doanh, thậm chí có người còn nói hình đồ đằng trên quầy lễ tân không may mắn, làm gì có nơi nào vừa mở cửa vào đã nhìn thấy đồ đằng? Chị Dao tỏ vẻ không vui, sắc mặt xám ngoét, giải thích rằng: Thứ nhất, bao năm nay tôi chưa từng gặp tình huống kiểu này. Thứ hai, đồ đằng này thuộc về người Cống Tốt, sao lại không may mắn? Thanh niên ăn nói đừng có không biết suy nghĩ như vậy!
Lúc ở trên núi tuyết, chính Lục Bắc Thâm gọi điện cho Lục Bắc Thần, khi gặp mặt anh ấy mới kể lại tường tận. Buổi chiều hôm nay, trong nhà khách gần như không có ai, mọi người đều đi xung quanh vui chơi, nhưng sau khi trở về ai nấy đều sợ mất mật. Khi họ trở về phòng đều phát hiện trên bức tường đầu giường chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một dấu tay bằng máu, dòng máu đỏ rực chảy ròng ròng xuống, lan dần thành một chữ “Tử”. Phòng nào cũng có, vừa vào cửa là nhìn thấy ngay, cực kỳ ghê rợn, khiến tất cả bùng nổ.
Chị Dao không tin vào tà ma, nói rằng chắc chắn có kẻ giở trò, nhưng Lăng Song nói chiều nay trong nhà khách ngoài cô ấy và Lục Bắc Thâm ra thì chỉ còn chị Dao, nói có kẻ giở trò là đang bóng gió nghi ngờ ai? Chị Dao nhất thời tỏ ra ngượng ngập, giải thích rằng mình không có ý đó rồi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rằng chuyện này quá kỳ lạ. Lục Bắc Thần kéo Cố Sơ đi lên gác, mở cửa phòng họ ở. Cả đám người đi theo sau, kết quả vừa bước vào, trên đầu giường quả nhiên có một dấu tay bằng máu, y hệt như họ miêu tả. Cố Sơ sợ hãi nhìn nó chằm chằm, dự cảm chẳng lành liên tục dâng lên. Lục Bắc Thần nhận ra ngón tay cô lạnh buốt bèn nắm chặt lấy, đồng thời vòng tay ôm vai cô, tỏ ý bảo cô đừng sợ.
“Qua xem phòng cậu đi.” Lục Bắc Thần nói với Kiều Vân Tiêu.
Căn phòng của Kiều Vân Tiêu cũng không thoát khỏi kiếp nạn, một bàn tay máu vẫn ngang nhiên xuất hiện ở đầu giường.
Lục Bắc Thâm bị thương ở chân nhưng không có nghĩa là anh ấy liệt hẳn. Sau khi biết Lục Bắc Thần đã trở về, anh ấy bèn chống gậy đi ra khỏi phòng, cùng mọi người kiểm tra tình hình, cũng chính trong lúc đó, phòng của anh ấy đã có thêm bàn tay máu. Tất cả mọi người đều có mặt ở đây, nếu nói rằng do người làm, vậy sẽ là ai? Nếu không phải do người làm thì lý do này chưa đủ thuyết phục. Đương nhiên, là một pháp y, Lục Bắc Thần chắc chắn không tin vào chuyện ma quỷ hoành hành. Anh quay đầu khẽ nói vói Cố Sơ một câu: “Hỏi thăm tình hình phía tổ y tế đi”.
Lúc ấy Cố Sơ mới nhớ ra, vội gọi điện cho Hướng Trì. Hướng Trì nghe xong cũng lập tức bảo mọi người kiểm tra phòng ốc. Đáp án có rất nhanh, phía tổ y tế không xuất hiện bàn tay máu. Cố Sơ cất di động đi rồi nói: “Xem ra chỉ có nhà khách xảy ra chuyện”.
“Nhất định là đôi Trình Diệp!” Một cô bé trong Tòa soạn trắng nhợt mặt mày, lên tiếng: “Từ sau khi hai người họ xông vào thôn Tây, mấy chuyện kỳ lạ cứ liên tục xảy ra”.
“Đúng đấy, đúng đấy. Sáng sớm nay Phương Tử Hân còn kể tối qua có ma, nói cô ấy nghe thấy tiếng giày cao gót của phụ nữ nhưng không thấy mặt người, nửa đêm còn có con quạ chết trên bệ cửa sổ phòng họ nữa.”
“Không phải chứ… Đáng sợ quá vậy!”
“Sao lại không? Cô xem, chân của anh Lục bị thương, rồi phòng nào giờ cũng có dấu máu.”
Trong lúc mọi người đang ồn ào thì Hướng Trì và mấy bác sỹ đi sang. Lúc đi lên gác, Hướng Trì cũng nghe thấy mấy giọng nói, sau khi quan sát rõ tình hình thì sửng sốt. Lục Bắc Thâm đau đầu suy nghĩ, Kiều Vân Tiêu không tham gia vào cuộc thảo luận, chỉ đứng dựa vào lan can tầng hai, châm một điếu thuốc, chốc chốc lại nhìn Lục Bắc Thâm.
Chị Dao nghe xong câu chuyện vừa rồi thì thất kinh: “Còn có chuyện ấy nữa sao?”.
“Đúng vậy…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


