Chị Dao vội vàng hứa với tộc trưởng sẽ trông chừng khách khứa của mình, Lăng Song cũng thay nhân viên của mình liên tục xin lỗi. Sau khi tộc trưởng Vương đi khỏi, chị Dao lại dặn đi dặn lại Lăng Song: “Tuyệt đối phải coi kỹ mấy nhân viên của cô, đừng có chạy lên núi Tây Nại nữa, đắc tội với quỷ núi là hậu quả nghiêm trọng.” Rồi chị ta lại quay sang Trình Diệp và Phương Tử Hân, “Cất hết sự tò mò của hai người lại. Lời cảnh cáo của tộc trưởng Vương không thể không nghe. Đừng tưởng ông ấy chỉ là tộc trưởng của thôn Tây nhưng ở Phúc Tốt này, ông ấy là người đức cao vọng trọng, lời của ông ấy không ai dám làm trái”.
Chị Dao ăn nói hùng hổ, từ thái độ khép nép cung kính ban nãy của chị ta với tộc trưởng Vương, có thể thấy được địa vị của người đó. Lăng Song dường như không mấy ưa chị Dao, cô ấy mượn Trình Diệp và Phương Tử Hân để nói bóng gió: “Ở địa bàn của người ta thì cất bớt lòng hiếu kỳ lại cho tôi, không phải thứ của mình, nhung nhớ làm cái gì?”.
Sắc mặt của Trình Diệp và Phương Tử Hân đều rất khó coi. Cố Sơ nghe ra Lăng Song đang muốn cảnh cáo chị Dao đừng tơ tưởng tới người đàn ông của cậu ấy. Chị Dao là người nhạy bén, sao có thể không nghe ra việc Lăng Song đang chỉ gà mắng chó, bèn cười khẩy: “Những gì cần nhắc tôi đã nhắc rồi, mấy người tự mà lo liệu”.
Cố Sơ không muốn tham gia vào mấy chuyện tình cảm nam nữ thế nên cũng không nhiều lời. Cô ngẩng đầu lên nhìn, Kiều Vân Tiêu chẳng biết đã ra ngoài từ lúc nào. Qua lớp cửa thủy tinh, cô trông thấy anh ấy đang nói chuyện với tộc trưởng Vương, chỉ về phía chiếc xe việt dã đỗ bên hồ. Nhưng tộc trưởng Vương chỉ bật cười, liên tục xua tay rồi bỏ đi. Khi Kiều Vân Tiêu quay lại, Lục Bắc Thâm đứng dựa bên cửa, cười khẽ: “Xem ra tộc trưởng Vương thích đi bộ về hơn. Cậu chủ Kiều, đâu phải ai cũng nể tình anh”.
Kiều Vân Tiêu bị Lục Bắc Thâm nói đểu, có chút gượng gạo, khóe miệng khẽ giật rồi đặt tay lên vai Cố Sơ: “Đi chuẩn bị rượu với anh”.
Chiều nay không còn việc gì, người trong tổ y tế cũng bắt đầu nhộn nhịp chuẩn bị cho buổi lửa trại tối nay. Trong đoàn của Lăng Song, nữ giới nhiều hơn nam giới, còn phía tổ y tế lại lắm đàn ông thế nên về phương diện này họ rất tích cực. Chị Dao đã liên hệ với một gia đình địa phương, Lăng Song cùng Lục Bắc Thâm tới đó lựa dê non. Nơi đây là cao nguyên nên chủ yếu cũng chỉ có bò cao nguyên. Cố Sơ ban đầu cũng giúp Kiều Vân Tiêu chuẩn bị rượu, sau đó thì hô hào cả một đám con gái tới giúp, để cô được nhàn nhã. Cô men theo bờ hồ, lững thững bước đi, tìm một chiếc thuyền gỗ đã cũ, ngồi xuống rất lâu. Hoàng hôn kéo theo một chiếc đuôi đỏ rực như lửa, rọi sáng ngọn núi tuyết phía xa, trên đỉnh, những lá cờ năm màu rực rỡ đang bay bay theo gió. Cô nghĩ, cô cũng nên lên đó thả cho Cố Tư một dải cờ màu, để linh hồn nó được yên nghỉ.
Khi quay trở về, từ xa cô đã nhìn thấy một bác sỹ nữ chạy về phía này, sau khi trông thấy cô thì ra sức vẫy tay. Cố Sơ rảo bước đi tới, cô gái kia nắm lấy tay cô, thở hồng hộc: “Cô… Sao cô không mang theo di động thế? Mọi người tìm… tìm cô sắp phát điên lên rồi”.
“Có chuyện gì vậy?” Cố Sơ hoảng sợ, chỉ lo lại có chuyện gì không hay xảy ra. Di động cô để trong nhà không mang theo người, ở những nơi này di động dường như trở nên rất thừa thãi.
Cô bác sỹ bình tĩnh lại: “Anh Lục chụp ảnh tạp chí đang tìm cô đấy. Chẳng hiểu là có chuyện gì mà trông anh ấy có vẻ gấp gáp lắm, xông cả vào phòng cô”.
Mười phút sau, Cố Sơ vội vội vàng vàng trở về khu du lịch mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Từ xa cô đã nhìn thấy lá cờ của nhà khách “Phong Nguyệt Cổ Đạo” đang tung bay, người đàn ông trong chiếc áo jacket màu đen đang đứng bên hồ. Chiều tà kéo dài bóng hình tuấn tú của anh. Cô nhìn thấy anh đang gọi điện thoại, chau mày. Cô bác sỹ đi theo sau Cố Sơ lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật, buổi chiều lúc đi mua dê anh ấy đâu có mặc như vậy nhỉ?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



