Em có thể thay Tư Tư ngắm thảo nguyên Tây Tạng.
Khi đến Khang Định đã là chín giờ sáng, ánh mặt trời khá gắt gao, không khí còn hơi se lạnh. Trên con đường hẹp có thể nhìn thấy núi, xung quanh núi lác đác thấy bóng người. Trong thành phố người Hán chiếm đa số, cũng có thể nhìn thấy những người Hồi trùm đầu hoặc đội mũ tròn ủng và những người dân tộc Khương mặc những bộ quần áo sắc phục rực rỡ. Chiếc xe đi rất chậm, hướng dẫn viên – Tiểu Trương – vừa cẩn thận lái xe vừa giải thích với Cố Sơ ngồi ở hàng ghế sau: “Sắp tới mùng tám tháng Tư rồi, vừa hay hôm nay lại có phiên chợ, mọi người đều đổ ra mua sắm chuẩn bị đón Tết, đừng gấp… đừng gấp!”.
Cố Sơ nhìn khung cảnh bên ngoài qua ô cửa kính. Ngay gần đó có một cậu bé dân tộc Tạng gánh trên người không ít đồ, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu đang hì hục qua đường. Tiểu Trương tiếp tục chủ đề: “Ngày mùng tám tháng Tư ở đây là một lễ lớn, tới lúc đó, người ở khu Garzê* đều sẽ tới núi Đua ngựa dự hội dời núi. Ngày lễ này là…”.
*Một châu tự trị của tỉnh Tứ Xuyên.
“Từ đây tới Phúc Tốt còn mất bao lâu?” Cố Sơ ngắt ngang lời giới thiệu của Tiểu Trương. Đây là nơi tập trung rất nhiều dân tộc, việc có thêm nhiều ngày lễ khác với người Hán cũng là chuyện bình thường, cô không có quá nhiều sức để cập nhật thêm những thú vị đằng sau những ngày lễ ấy.
Tiểu Trương có phần ngượng ngập, hơi tăng tốc lên một chút, “Từ Khang Định tới Phúc Cống mỗi ngày chỉ có một chuyến xe đường dài, mười hai giờ trưa xuất phát. Nếu giao thông thuận lợi thì khoảng hơn năm tiếng là có thể tới Phúc Cống, sau đó men theo Phúc Cống, đi một mạch về phía Đông khoảng một tiếng đồng hồ là tới Phúc Tốt”.
Ngày thứ hai sau đám cưới, Lục Bắc Thần nhận được điện thoại từ phòng thực nghiệm bên Mỹ, rõ ràng phía họ đang gặp khó khăn trong một vụ án. Anh không thể thoái thác lại lo cho Cố Sơ, khó xử đôi đường. Đúng lúc ấy, Cố Sơ nói với anh: Anh đi đi, nhóm bác sỹ hỗ trợ phía Cam Túc còn thiếu người, em đã đăng ký rồi.
Cô ở Cam Túc một tháng, gần như ngày nào cũng gặp bão cát. Lục Bắc Thần hầu như ngày nào cũng gọi điện tới. Cứ như vậy, cô bôn ba tới các trung tâm y tế, các gia đình bệnh nhân. Mặc dù ngày nào cũng bận rộn đến độ hông đau lưng nhức mỏi, nhưng chí ít nỗi đau và nỗi nhớ Cố Tư có thể dịu bớt. Một tháng sau, cô được biết ở Garzê cũng có đội hỗ trợ y tế của bệnh viện Thượng Hải nên đã chủ động xin được tới đó.
Ngoài Lục Bắc Thần ra, không ai hiểu được việc làm của cô. Từ sau màn khóc lóc điên cuồng trước mộ Cố Tư, không ai còn thấy cô rơi nước mắt nữa, ngay cả những y tá trong bệnh viện cũng âm thầm bàn tán cô là kẻ máu lạnh vô tình, em gái chết mà không có một chút phản ứng nào. Đêm trước ngày bay tới Garzê, cô nói với Lục Bắc Thần trong điện thoại: Em có thể thay Tư Tư ngắm thảo nguyên Tây Tạng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



