Tư Tư, đừng sợ, anh sẽ mãi mãi ở bên em…
Một thời gian rất dài sau này, khi tỉnh dậy khỏi cơn mơ, Cố Sơ vẫn ngỡ như Cố Tư vẫn còn sống. Thi thoảng cô lại gọi điện cho nó hỏi xem học hành thế nào, rồi hỏi nó nghỉ hè có muốn tới Thượng Hải ở một thời gian hay không. Tới tận khi cầm điện thoại lên, tìm số của Cố Tư, cô mới chợt nhận ra em gái của cô không còn nữa. Rồi cô lại kéo mọi ký ức của mình trở về ngày hôm ấy, nhưng những tình tiết cụ thể luôn trắng xóa.
Cô chỉ nhớ lúc đó nhân viên y tế tuyên bố thời gian tử vong, nhìn thấy La Trì túm lấy cổ người nhân viên phẫn nộ gào thét yêu cầu họ tiếp tục cứu chữa. Còn cô ôm lấy xác của Tư Tư, sống chết không chịu buông tay, cứ thế bế nó vào tận phòng để xác. Đầu óc cô vẫn ong ong không dứt, Cố Tư nằm trong lòng cô càng lúc càng lạnh ngắt, nhưng cô chung quy vẫn không chịu tin nó đã ra đi.
Về sau, Tiêu Tiếu Tiếu kể lại cho cô lúc đó cô đã ngồi trong phòng để xác một ngày một đêm, cứ ôm rịt Tư Tư như thế, ai bước lên kéo ra cô cũng không nhúc nhích, không ai có thể cướp lại Tư Tư. Cô không nói một câu, không khóc một giọt nước mắt nào, chỉ trân trân như một cái xác không hồn.
Trong phòng lúc đó còn những người khác: Sầm Vân, Hứa Đồng, Thịnh Thiên Vỹ. La Trì nghe xong như phát điên, mắt đỏ sọng quát lên với cô: Cái gì? Em nói giải phẫu gì cơ? Cô làm như không nghe thấy tiếng quát của anh ấy, chỉ không ngừng lặp đi lặp lại câu nói kia. Lục Bắc Thần ở ngay bên cạnh cô, thuận theo ý của cô: Được, anh giải phẫu cho con bé.
“Hình như cậu đã nghe thấy lời nói của Lục Bắc Thần nên xòe lòng bàn tay cho anh ấy xem.” Tiêu Tiếu Tiếu thở dài, “Nhưng lòng bàn tay cậu chẳng có gì cả, chỉ có một màu đỏ quạch”.
Tất cả mọi người đều hiểu trong đó có gì. La Trì như chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức lao tới bên cạnh Cố Sơ, nắm chặt lấy cổ tay cô hỏi: Trước khi chết Tư Tư đã viết gì cho em?
Cô không trả lời anh ấy, chỉ nhìn Lục Bắc Thần trân trối, miệng chỉ lặp lại câu nói ấy vô số lần, như một cái máy. Lục Bắc Thần hiểu, La Trì cũng hiểu, định bước tới ôm Tư Tư nhưng cô đã giữ nó lại theo phản xạ, giống như bị trúng tà. Cuối cùng Lục Bắc Thần vẫn phải nghĩ ra chút mẹo mới đưa Cố Tư đi được.
Khi đó dì Sầm Vân khóc đến gần như ngất lịm, dì ấy không hiểu vì sao Cố Tư phải bị giải phẫu.
Dưới sự giúp đỡ của mọi người, Cố Sơ từ từ gom góp lại những ký ức ấy. Đúng vậy, khi đó Cố Tư đã run rẩy, gượng chút sức lực cuối cùng để viết chữ lên tay cô. Chữ đầu tiên là “giải”, chữ “phẫu” thứ hai mới chỉ viết được một nửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
